Chương 10: Người Không Cần Lời Xin Lỗi
Buổi công bố dự án mới diễn ra giản dị.
Không có thảm đỏ, không có lời khoe khoang đạo đức kinh doanh.
Khang cảm ơn đội ngũ trước, rồi cảm ơn những người đã kiểm tra anh đến cùng.
Anh nói người làm nghề sạch không sợ bị hỏi khó; chỉ sợ sống trong một nơi câu hỏi đúng bị bịt miệng.
Mai Thảo Vy tìm gặp anh dưới quán cà phê mưa.
Cô xin lỗi, nói mình bị tham vọng che mắt.
Khang nghe hết.
Anh không ném lời cay độc, cũng không nhận lại thứ tình cảm đã mục.
Anh chỉ đặt tiền cà phê lên bàn: “Tôi chúc em sau này biết xấu hổ sớm hơn.”
Nguyễn Minh Khang không tranh giành micro, cũng không kể khổ để mua lấy vài giây thương hại.
Anh đặt cặp da cũ lên bàn, mở khóa từng nấc một.
Tiếng khóa bật ra khô khốc, nhỏ thôi, nhưng đủ khiến những người từng cười nhạo anh vô thức nhìn xuống.
Trong cặp không có lời thanh minh.
Có quy chế ghi tên người đóng góp, quỹ pháp lý cho nhân viên tố cáo sai phạm và bản phân quyền thưởng công khai.
Mỗi tờ giấy đều được đánh số, kẹp theo biên bản sao lưu, mã thời gian và người chứng kiến.
Khang đã từng nghèo đến mức phải đếm từng tờ tiền giữ xe, nhưng anh chưa bao giờ nghèo đến mức bán sạch lương tâm.
Tuệ Lâm đưa anh một chiếc bút máy.
“Từ nay ký hợp đồng sạch bằng thứ này.” Khang nhận bút, không nói lời hoa mỹ.
Anh nắm tay cô rất khẽ.
Cả hai hiểu thứ họ chọn không phải cổ tích, mà là liên minh của những người đã thấy mặt tối của tiền bạc nhưng vẫn muốn làm điều ngay thẳng.
Tin tức về Quốc Bảo vẫn xuất hiện vài ngày sau: bị điều tra thêm, nhiều hợp đồng cũ bị rà soát.
Khang không đọc quá lâu.
Anh không muốn cuộc đời mới của mình bị xây trên việc ngắm người khác rơi.
Trả giá là việc của pháp luật.
Sống tiếp là việc của anh.
Điều Khang làm tiếp theo khiến cả phòng hụt hơi.
Anh không tung hết chứng cứ.
Anh chỉ đưa ra một mảnh vừa đủ để đối phương tưởng mình còn đường lùi.
Người làm kiểm toán giỏi không đập bàn khi thấy số sai; họ để người gian tự giải thích, càng giải thích càng buộc thêm dây quanh cổ.
Khang hỏi đúng một câu, về đúng một mốc giờ, và chờ.
Không khí trong phòng kính đặc lại như nước trước cơn mưa.
Một trợ lý bên phía Quốc Bảo nuốt khan, còn Mai Thảo Vy cúi xuống chỉnh vòng tay dù nó đã nằm ngay ngắn.
Khang yêu cầu lập quỹ bảo vệ nhân viên tố cáo nội bộ.
Anh nói trước toàn đội: “Không ai ở đây phải đơn độc như tôi từng đơn độc.” Có người cúi đầu rất lâu.
Họ hiểu chiến thắng thật sự không chỉ là giành tiền, mà là tạo một nơi kẻ xấu khó bắt nạt người ngay.
Tối đó, khi màn hình mạng xã hội vẫn ngập những lời chửi cũ và những lời xin lỗi muộn chưa dám thành câu, Khang ngồi lại với đội của mình.
Anh chia bánh mì nguội, sửa từng file PDF, đổi tên từng phụ lục theo chuẩn lưu trữ.
Lê Tuệ Lâm đặt trước mặt anh một ly nước ấm, không dịu dàng quá mức, cũng không lạnh lùng vô tâm.
“Ngày mai sẽ bẩn hơn hôm nay,” cô nói.
Khang gật đầu.
Anh biết.
Người gian khi bị dồn thường không xin lỗi, họ đốt nhà để che tro.
Cuối ngày, Khang đặt chiếc USB vỡ vào hộp kính nhỏ trong văn phòng.
Không phải để thờ quá khứ, mà để nhắc mọi người: dữ liệu có thể sao lưu, phẩm giá cũng vậy, miễn là một người đủ kiên nhẫn nhặt nó lên từ sàn lạnh.
---