Chương 8: Tem Truy Xuất Và Mùi Cơm Sầu Riêng
Ngày tiếp theo mở ra bằng một cuộc hẹn kín ở phòng sao lưu có máy lạnh chạy rì rì, nơi Huỳnh Tấn Lộc tự tay kiểm lại từng trang hồ sơ.
Thứ làm căn phòng im đi là một phong bì mỏng.
Bên trong không có tiền, chỉ có bản ghi thời gian, ảnh chụp màn hình và một mảnh chứng cứ nối thẳng tới một bản sao bị tráo mã.
Nguyễn Hương Giang không nhận tài liệu ngay.
Cô yêu cầu người kia đọc lại lời khai trước camera, sau đó tự tay đánh dấu những điểm cần đối chiếu.
Cô không cho phép lòng thương thay thế thủ tục.
Huỳnh Tấn Lộc dừng lại ở tem truy xuất bị bóc mép, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Những người làm cùng Huỳnh Tấn Lộc bắt đầu hiểu vì sao anh nhất quyết giữ hồ sơ sạch.
Một dấu tẩy xóa nhỏ cũng có thể biến sự thật thành trò cãi vã.
Anh thà mất thêm một đêm kiểm lại, còn hơn để Cao Đức Nghĩa có cớ thoát.
Huỳnh Tấn Lộc yêu cầu lập biên bản riêng cho đêm niêm phong chứng cứ.
Anh không tin trí nhớ khi mọi thứ có thể bị mua chuộc, chỉ tin chữ ký, dấu thời gian và người chứng kiến đủ độc lập.
Tin ấy đến tai Cao Đức Nghĩa vào buổi chiều.
Hắn đang ở trong phòng riêng, tay cầm ly trà nhưng nước sóng sánh tràn ra đĩa.
Vẻ tự tin trên mặt hắn nứt ra từng đường nhỏ.
Trần Kim Sa cũng bắt đầu loạn.
Cô ta xóa vài tin nhắn cũ rồi lại khôi phục, không biết hành động nào sẽ khiến mình ít tội hơn.
Sự sang trọng từng che chở cô bỗng trở nên mỏng như giấy.
Một bản phụ lục được gửi tới nơi lưu trữ ngoài thành phố.
Nếu Cao Đức Nghĩa muốn đốt đường lui, hắn sẽ phải đốt quá nhiều cánh cửa cùng lúc.
Huỳnh Tấn Lộc dừng lại ở nhiệt kế kho đông âm hai mươi độ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Một nhà cung cấp muốn rút lui.
Huỳnh Tấn Lộc không trách họ; anh chỉ gửi bảng tiến độ, cam kết thanh toán và bằng chứng vụ vu khống đang được thụ lý.
Đến khuya, người ấy nhắn lại một chữ: chờ.
Đến cuối buổi, bảng thời gian được in ra dài hơn ba mét nếu nối liền.
Mỗi mốc đều có người chịu trách nhiệm xác nhận.
Nhìn vào đó, Huỳnh Tấn Lộc thấy cơn nhục ngày đầu không còn là một vết thương lộn xộn, mà đã thành một hồ sơ có thể chiến đấu.
Nguyễn Hương Giang đặt một hộp thuốc đau dạ dày cạnh bàn anh.
Cô không nói câu quan tâm nào quá mềm.
Nhưng Huỳnh Tấn Lộc hiểu: có những người chăm sóc bằng cách nhắc mình ký đúng trang, ăn đúng bữa và đừng chết chìm trong thù hận.
Một cuộc gọi từ mẹ làm Huỳnh Tấn Lộc dừng lại vài phút.
Bà không hỏi thắng thua, chỉ dặn anh ăn gì đó nóng.
Anh nhìn hộp cơm nguội trên bàn, thấy cổ họng nghẹn lại.
Người bị vu oan vẫn phải sống như một người con bình thường.
Tài xế riêng của Cao Đức Nghĩa xin nghỉ không lương.
Kế toán trưởng không đến công ty.
Ngay cả Trần Kim Sa cũng chỉ nhắn một câu cụt ngủn rồi biến mất.
Đế chế của hắn chưa sụp trên báo, nhưng đã rỗng từ bên trong.
Huỳnh Tấn Lộc dừng lại ở sổ cân ghe lúc bốn giờ sáng, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Câu chuyện giữa họ không có hoa, không có nhạc nền.
Nó nằm trong tiếng máy in, mùi cà phê nguội và những trang giấy đầy dấu bút đỏ.
Nhưng chính sự thật thà khô ráp ấy khiến Huỳnh Tấn Lộc thấy lòng mình bớt lạnh.
Có người đề nghị biến câu chuyện thành màn trả thù rầm rộ.
Huỳnh Tấn Lộc lắc đầu.
Anh muốn độc giả của vụ việc nhìn thấy chứng cứ, không phải một anh hùng đang diễn.
Sự bình thản mới là thứ làm Cao Đức Nghĩa khó chịu nhất.
Rủi ro lớn nhất lúc này không còn là thiếu chứng cứ, mà là quá nhiều người muốn chen vào câu chuyện để hưởng lợi.
Huỳnh Tấn Lộc yêu cầu khóa quyền truy cập hồ sơ, chỉ ba người được sửa bảng tổng hợp.
Anh đã từng bị cướp công một lần, và lần này anh không cho sự lỏng lẻo có cơ hội lặp lại.
Huỳnh Tấn Lộc dừng lại ở sổ cân ghe lúc bốn giờ sáng, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Một bản scan bị mờ ở góc dấu.
Thay vì bỏ qua, Huỳnh Tấn Lộc yêu cầu xin lại bản rõ hơn.
Người phụ trách than rằng chỉ là chi tiết nhỏ, nhưng anh lắc đầu.
Trong một trận pháp lý, chi tiết nhỏ chính là nơi kẻ xấu chui dao vào.
Trần Kim Sa thì tệ hơn.
Cô ta ngồi trong xe, hai tay xoắn chặt quai túi đến mức móng tay in vệt hằn trên da giả.
Cô từng nghĩ mình chỉ đổi phe để sống tốt hơn, không ngờ cái giá lại là bị cả hai bên xem như vật chứng.
Đơn vị thẩm định yêu cầu bổ sung một bản gốc.
Huỳnh Tấn Lộc tự mình đến nơi lưu trữ, ký nhận dưới camera, rồi trở về không ghé đâu khác.
Anh muốn chuỗi bảo quản sạch đến mức đối thủ không thể bịa ra một quãng trống.
Huỳnh Tấn Lộc dừng lại ở sổ cân ghe lúc bốn giờ sáng, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Khi Huỳnh Tấn Lộc chuẩn bị rời văn phòng, luật sư gọi tới.
Giọng ông trầm xuống: "Có người vừa xin tự thú, nhưng họ muốn gặp riêng anh trước." Huỳnh Tấn Lộc nhìn Nguyễn Hương Giang.
Cả hai đều hiểu đêm nay chưa thể kết thúc.
Huỳnh Tấn Lộc dừng lại ở nhiệt kế kho đông âm hai mươi độ, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Sợi dây cuối cùng được kéo ra từ két lưu trữ chứa hợp đồng nông hộ, nhật ký nhiệt độ kho lạnh, chứng thư kiểm dịch.
Nó khớp với dữ liệu ngân hàng, khớp với camera, và khớp với lời khai mới.
Không có tiếng reo mừng, chỉ có một sự im lặng nặng vì ai cũng hiểu trận này đã sang cấp khác.
Khi rời phòng sao lưu có máy lạnh chạy rì rì, Huỳnh Tấn Lộc ngoái nhìn một lần.
Nơi đó không có ánh hào quang, nhưng đã giữ lại một mảnh sự thật.
Và với anh lúc này, một mảnh sự thật đúng chỗ còn sắc hơn mọi bài diễn thuyết.
Trong riêng chặng này, Huỳnh Tấn Lộc không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc nhiệt kế kho đông âm hai mươi độ đối chiếu với biên bản kiểm dịch cửa khẩu, để mỗi lời phản bác của Cao Đức Nghĩa đều phải va vào một vật chứng cụ thể của chuỗi thu mua sầu riêng miền Tây.
Chính chi tiết ấy làm tem truy xuất và mùi cơm sầu riêng không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.