Chương 2: Đỗ Mai Phương Đòi Xem Sổ Cân Ghe
Văn phòng của Nguyễn Hương Giang không có tranh xa hoa, chỉ có ba màn hình, một máy scan và một tủ hồ sơ khóa kép.
Cô nhận cặp tài liệu từ Huỳnh Tấn Lộc, không hỏi chuyện tình cũ, không hỏi anh đau thế nào.
Cô yêu cầu anh ngồi đối diện camera nội bộ, đọc rõ nguồn gốc từng bản giấy trong hợp đồng nông hộ, nhật ký nhiệt độ kho lạnh, chứng thư kiểm dịch.
Ba tiếng trôi qua, Nguyễn Hương Giang đối chiếu từng trang.
Khi gặp một điểm chưa khớp, cô gạch bút đỏ ngay trước mặt anh.
Huỳnh Tấn Lộc không khó chịu.
Anh giải thích bằng ngày tháng, số hợp đồng, tên nhân sự bàn giao.
Sự bình tĩnh của anh khiến trợ lý của cô mấy lần ngẩng đầu nhìn.
Người bị cả mạng chửi mà vẫn nhớ chính xác từng số chứng từ thường không phải kẻ dựng chuyện.
Tin Huỳnh Tấn Lộc tìm nhà đầu tư mới lọt đến tai Cao Đức Nghĩa.
Hắn lập tức sai người tung thêm tin rằng anh làm giả hợp đồng nông hộ, nhật ký nhiệt độ kho lạnh, chứng thư kiểm dịch.
Buổi chiều, trước cửa văn phòng Nguyễn Hương Giang, hai streamer đứng livestream, miệng gào rằng cô đang tiếp tay cho kẻ lừa đảo.
Camera dí sát vào mặt Huỳnh Tấn Lộc khi anh bước ra.
Huỳnh Tấn Lộc không né.
Anh yêu cầu họ ghi hình rõ câu trả lời: "Tôi sẽ gửi hồ sơ tới đơn vị kiểm định độc lập.
Nếu một trang giả, tôi chịu trách nhiệm hình sự.
Nếu tất cả là thật, người vu khống tôi hãy chuẩn bị luật sư." Giọng anh không cao, nhưng đám đông phía sau bỗng nhỏ tiếng.
Tối đó, Trần Kim Sa nhắn tin cho anh.
Cô ta viết rằng anh đang tự hủy hoại mình, rằng Cao Đức Nghĩa có quan hệ đủ rộng để nghiền nát mọi nỗ lực của anh.
Huỳnh Tấn Lộc đọc xong, xóa tin nhắn.
Kỷ niệm cuối cùng giữa họ không còn là một bữa cơm hay lời hứa, mà là tấm ảnh cô ta đứng cạnh kẻ đã cướp công anh.
Nguyễn Hương Giang mời một kiểm toán viên độc lập đến.
Người này không nể nang ai, cầm kính lúp soi dấu giáp lai, kiểm tra mã giao dịch và hỏi dồn Huỳnh Tấn Lộc về từng khoảng thời gian trống.
Có lúc căn phòng im đến mức nghe rõ tiếng máy lạnh.
Huỳnh Tấn Lộc trả lời đến câu cuối cùng, cổ họng khô rát nhưng lưng vẫn thẳng.
Kết quả sơ bộ cho thấy hồ sơ có tính xác thực cao.
Nguyễn Hương Giang không vội ký gì.
Cô đặt trước mặt anh một bản cam kết: nếu vụ này thành, cô đầu tư; nếu thất bại vì anh giấu thông tin, cô sẽ kiện anh đầu tiên.
Huỳnh Tấn Lộc ký ngay.
Đó là lần đầu tiên trong nhiều ngày, có một người đối xử với anh như một đối tác chứ không như một nạn nhân.
Ở phía bên kia thành phố, Cao Đức Nghĩa đọc báo cáo từ đàn em, mặt bắt đầu sầm xuống.
Hắn không nghĩ Huỳnh Tấn Lộc còn giữ bản gốc.
Hắn càng không nghĩ Nguyễn Hương Giang sẽ tự mình kiểm tra.
Hắn bóp chặt ly rượu, đầu ngón tay trắng bệch.
Trần Kim Sa hỏi có chuyện gì, hắn chỉ gắt: "Không được để nó gặp báo chí."
Đêm muộn, văn phòng Nguyễn Hương Giang bị cắt điện đột ngột.
Máy chủ dự phòng bật lên, camera chuyển sang nguồn pin.
Một bóng người lảng vảng trước cửa phụ, cố nhét phong bì vào khe cửa.
Huỳnh Tấn Lộc nhìn màn hình an ninh, nhận ra tài xế riêng của Cao Đức Nghĩa.
Anh không mở cửa.
Anh gọi công an phường và lưu lại toàn bộ đoạn video.
Sáng hôm sau, đoạn video phong bì trở thành phản đòn nhỏ đầu tiên.
Không đủ để kết thúc trận chiến, nhưng đủ để đám đông thấy kẻ đang run không phải Huỳnh Tấn Lộc.
Dưới bài đăng mới của Cao Đức Nghĩa, bình luận bắt đầu đổi giọng.
Một câu hỏi xuất hiện nhiều lần: nếu Huỳnh Tấn Lộc thật sự trắng tay, tại sao họ phải sợ anh đến thế?
Buổi kiểm tra kéo dài sang bữa trưa.
Nguyễn Hương Giang không gọi đồ ăn đắt tiền, chỉ đặt ba hộp cơm văn phòng rồi tiếp tục hỏi.
Chính sự khô khan ấy làm Huỳnh Tấn Lộc thấy nhẹ người.
Cô không diễn vai ân nhân, không nhìn anh bằng vẻ thương xót.
Cô đang đặt anh lên bàn cân như một dự án rủi ro cao, và anh cần điều đó hơn mọi lời an ủi.
Khi kiểm toán viên hỏi tới một khoản chi nhỏ đã phát sinh từ tám tháng trước, Huỳnh Tấn Lộc mở sổ tay và đọc ra cả tên người giao nhận.
Người trợ lý bên cạnh dừng đũa.
Những chi tiết vụn vặt ấy giống những viên gạch lát đường; không hào nhoáng, nhưng đủ để người đi sau không bị trượt xuống bùn vu khống.
Tối đó, Cao Đức Nghĩa nhận ảnh chụp cảnh Huỳnh Tấn Lộc rời văn phòng Nguyễn Hương Giang.
Hắn đập điện thoại xuống bàn, gân xanh nổi ở cổ.
Đầu gối hắn vô thức nhịp dưới gầm bàn, nhanh và rối, như cơ thể đã nhận ra nguy hiểm trước khi lòng kiêu ngạo chịu thừa nhận.
Trong riêng chặng này, Huỳnh Tấn Lộc không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc sổ cân ghe lúc bốn giờ sáng đối chiếu với tem truy xuất bị bóc mép, để mỗi lời phản bác của Cao Đức Nghĩa đều phải va vào một vật chứng cụ thể của chuỗi thu mua sầu riêng miền Tây.
Chính chi tiết ấy làm đỗ mai phương đòi xem sổ cân ghe không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.