Chương 7: Lời Khai Của Tài Công Chợ Nổi
Ngày tiếp theo mở ra bằng một cuộc hẹn kín ở một quán cà phê nhỏ gần chợ nổi Cái Răng và kho lạnh Cần Thơ, nơi Huỳnh Tấn Lộc tự tay kiểm lại từng trang hồ sơ.
Nhân chứng đến muộn mười bảy phút.
Trên cổ tay họ vẫn còn vết hằn đồng hồ, như vừa trải qua một cuộc giằng co dài trước khi đủ can đảm bước vào.
Huỳnh Tấn Lộc nối mốc này với nhiệt kế kho đông âm hai mươi độ, để người đọc thấy nó thuộc riêng hồ sơ chuỗi thu mua sầu riêng miền Tây chứ không phải một lời kể chung chung.
Nguyễn Hương Giang không nhận tài liệu ngay.
Cô yêu cầu người kia đọc lại lời khai trước camera, sau đó tự tay đánh dấu những điểm cần đối chiếu.
Cô không cho phép lòng thương thay thế thủ tục.
chợ nổi Cái Răng và kho lạnh Cần Thơ vốn quen những cuộc bắt tay bóng bẩy, nhưng lần này Huỳnh Tấn Lộc mang tới một thứ kém lấp lánh hơn: bảng đối chiếu sai phạm dày đặc ghi chú.
Chính sự khô khan ấy khiến đối thủ khó bẻ lái sang cảm xúc.
Huỳnh Tấn Lộc yêu cầu lập biên bản riêng cho một nhân chứng phụ trong hồ sơ logistics trái cây miền Tây.
Anh không tin trí nhớ khi mọi thứ có thể bị mua chuộc, chỉ tin chữ ký, dấu thời gian và người chứng kiến đủ độc lập.
Cao Đức Nghĩa không còn dám ra lệnh bằng giọng lớn.
Hắn nói nhỏ hơn, nhanh hơn, và cứ nhìn về phía cửa kính như sợ có người đang ghi âm sau lưng.
Trần Kim Sa gửi một tin nhắn xin gặp riêng, lời lẽ mềm đi bất thường.
Huỳnh Tấn Lộc đọc xong chỉ chuyển cho luật sư lưu hồ sơ.
Tình cũ không còn quyền đi đường tắt qua công lý.
Một bản phụ lục được gửi tới nơi lưu trữ ngoài thành phố.
Nếu Cao Đức Nghĩa muốn đốt đường lui, hắn sẽ phải đốt quá nhiều cánh cửa cùng lúc.
Khủng hoảng vẫn chưa buông.
Container bị giữ tại cửa khẩu vì giấy tờ giả do đối thủ cài để lại một khoảng trống dòng tiền, khiến đội của Huỳnh Tấn Lộc phải thương lượng từng hóa đơn nhỏ.
Không ai được phép tiêu một đồng chỉ để giữ thể diện.
Biên bản mới được lập thành bốn bản.
Một bản gửi đơn vị thẩm định, một bản lưu tại văn phòng, một bản chuyển cho luật sư, bản cuối cùng đặt trong phong bì niêm phong.
Nguyễn Hương Giang kiểm tra mép dán đến lần thứ ba mới cho mang đi.
Trong góc phòng, người phụ trách truyền thông gạch bỏ ba câu quá cay nghiệt khỏi thông cáo.
Huỳnh Tấn Lộc gật đầu.
Anh không cần mạt sát để thắng.
Càng bình tĩnh, sự bẩn thỉu của đối thủ càng hiện rõ.
Sáng gần tới, Nguyễn Hương Giang rót cho anh một cốc nước.
Không ai nói chuyện tình cảm.
Nhưng khi cô đặt cốc sát tay anh, khoảng cách giữa họ đã khác: ít phòng bị hơn, nhiều tin cậy hơn.
Tài xế riêng của Cao Đức Nghĩa xin nghỉ không lương.
Kế toán trưởng không đến công ty.
Ngay cả Trần Kim Sa cũng chỉ nhắn một câu cụt ngủn rồi biến mất.
Đế chế của hắn chưa sụp trên báo, nhưng đã rỗng từ bên trong.
Nguyễn Hương Giang kể một thất bại cũ của cô, lần cô tin nhầm một người chỉ vì người ấy nói quá hay.
Từ đó cô không tin lời đẹp nữa.
Huỳnh Tấn Lộc mỉm cười mệt mỏi: "Vậy tốt.
Tôi cũng không còn lời đẹp để bán."
Ngoài kia, dư luận đổi chiều theo cách rất ồn.
Những người từng mắng Huỳnh Tấn Lộc bắt đầu viết rằng họ chỉ muốn chờ sự thật.
Anh không đọc quá lâu.
Sự thật cần người bảo vệ, nhưng không nên nghiện tiếng vỗ tay muộn.
Rủi ro lớn nhất lúc này không còn là thiếu chứng cứ, mà là quá nhiều người muốn chen vào câu chuyện để hưởng lợi.
Huỳnh Tấn Lộc yêu cầu khóa quyền truy cập hồ sơ, chỉ ba người được sửa bảng tổng hợp.
Anh đã từng bị cướp công một lần, và lần này anh không cho sự lỏng lẻo có cơ hội lặp lại.
Họ đối chiếu từng chữ ký bằng kính phóng đại.
Có chữ ký nghiêng hơn bình thường, có nét móc cuối bị dừng đột ngột.
Những dấu hiệu ấy không đủ làm bằng chứng độc lập, nhưng đủ để chỉ đường tới người cần hỏi tiếp.
Huỳnh Tấn Lộc nối mốc này với nhiệt kế kho đông âm hai mươi độ, để người đọc thấy nó thuộc riêng hồ sơ chuỗi thu mua sầu riêng miền Tây chứ không phải một lời kể chung chung.
Một người từng tâng bốc Cao Đức Nghĩa cố len ra cửa sau.
Khi bị hỏi, ông ta nói mình không liên quan.
Giọng ông run, mồ hôi đọng trên rãnh nhân trung.
Huỳnh Tấn Lộc nhìn thấy nhưng không đuổi theo.
Người sợ sự thật rồi sẽ tự khai nhiều hơn khi bị bỏ một mình.
Đơn vị thẩm định yêu cầu bổ sung một bản gốc.
Huỳnh Tấn Lộc tự mình đến nơi lưu trữ, ký nhận dưới camera, rồi trở về không ghé đâu khác.
Anh muốn chuỗi bảo quản sạch đến mức đối thủ không thể bịa ra một quãng trống.
Khi Huỳnh Tấn Lộc chuẩn bị rời văn phòng, luật sư gọi tới.
Giọng ông trầm xuống: "Có người vừa xin tự thú, nhưng họ muốn gặp riêng anh trước." Huỳnh Tấn Lộc nhìn Nguyễn Hương Giang.
Cả hai đều hiểu đêm nay chưa thể kết thúc.
Khi tài liệu được sắp thành ba tập, Nguyễn Hương Giang mới nói: "Bây giờ có thể đánh." Huỳnh Tấn Lộc nhìn ba tập giấy ấy.
Chúng không đẹp, không hào nhoáng, nhưng sạch đến mức đủ làm người bẩn khiếp sợ.
Cuối chương 7, Huỳnh Tấn Lộc không thấy nhẹ nhõm.
Anh chỉ thấy con đường phía trước rõ hơn.
chuỗi xuất khẩu sầu riêng 390 tỷ không còn là phần thưởng xa vời, mà là trách nhiệm phải giành lại bằng cách không cho sự thật bị bẻ cong thêm lần nào nữa.
Trong riêng chặng này, Huỳnh Tấn Lộc không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc sổ cân ghe lúc bốn giờ sáng đối chiếu với tem truy xuất bị bóc mép, để mỗi lời phản bác của Cao Đức Nghĩa đều phải va vào một vật chứng cụ thể của chuỗi thu mua sầu riêng miền Tây.
Chính chi tiết ấy làm lời khai của tài công chợ nổi không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.