Chương 1: Chiếc Thẻ Khách Mời Bị Gạch Tên
Trần Gia Bách biết mình bị loại khỏi dự án khi nhìn thấy tên mình bị gạch khỏi bảng khách mời bằng bút đỏ.
Nét gạch ấy rất mạnh.
Mực đỏ còn lem một chút ở chữ “Bách”, như thể người gạch sợ anh chưa đủ nhục.
Bữa tiệc công bố thương vụ trái phiếu 80 tỷ được tổ chức trong phòng hội nghị tầng ba mươi.
Đèn vàng, hoa tươi, banner in tên Dương Chí Hào ở chính giữa.
Tất cả đều chỉn chu đến mức người ngoài sẽ tưởng Chí Hào là người đã thức trắng sáu tháng để dựng mô hình dòng tiền, rà covenant, đối chiếu sao kê và đàm phán với ngân hàng.
Gia Bách đứng ngoài cửa, chiếc cặp da cũ đặt sát chân.
Lê Bảo Quyên đi ngang qua anh.
Cô từng nói chỉ cần thương vụ này xong, hai người sẽ mua nhà.
Bây giờ cô khoác tay Dương Chí Hào, chiếc đồng hồ mới sáng lạnh trên cổ tay.
“Anh về đi,” cô nói nhỏ, nhưng đủ để mấy người gần đó nghe.
“Đừng làm tôi mất mặt nữa.”
Gia Bách nhìn cô.
“Em biết hồ sơ đó là của ai.”
Bảo Quyên tránh mắt.
“Trong kinh doanh, ai ký tên người đó có công.”
Dương Chí Hào cười, ném một tập giấy xuống sàn.
“Công của mày?
Mày làm mất 80 tỷ, còn dám nhận công?”
Cả phòng im một nhịp, rồi tiếng xì xào nổi lên.
Chí Hào chỉ vào Gia Bách trước mặt đối tác.
Hắn nói anh thất lạc hồ sơ gốc, làm sai lệnh chuyển tiền, gây tổn thất nghiêm trọng cho dự án.
Hắn nói giọng đều, tự tin, giống một người đã tập trước gương rất nhiều lần.
Một bảo vệ đặt tay lên vai Gia Bách.
Gia Bách cúi xuống nhặt tập giấy.
Trong khoảnh khắc ấy, anh nhìn thấy Nguyễn Ngọc Mai ở cuối phòng.
Cô là chuyên gia quản trị rủi ro được đối tác mời độc lập.
Cô không bênh anh.
Cũng không cười theo đám đông.
Cô chỉ ghi gì đó vào sổ.
Sự im lặng ấy tốt hơn lòng thương hại.
Khi bị đẩy ra khỏi cửa, Gia Bách không chống cự.
Anh chỉ ôm chiếc cặp sát hơn.
Trong cặp không có bản gốc, vì anh không ngu đến mức mang bản gốc đến một căn phòng toàn người muốn anh biến mất.
Bản gốc nằm trong két ngân hàng.
Có số niêm phong.
Có lịch sử truy cập.
Có sao kê xác nhận.
Có log ERP ghi rõ ai đã duyệt lệnh chuyển tiền lúc 22:41 đêm thứ Sáu.
Tối đó, video anh bị đuổi lan lên mạng.
Mẹ anh gọi từ quê.
Bà không hỏi anh có làm sai không, chỉ hỏi: “Con ăn cơm chưa?”
Câu đó làm Gia Bách nghẹn lâu hơn mọi lời chửi.
Nửa đêm, Nguyễn Ngọc Mai gọi.
Câu đầu tiên của cô là: “Anh có bằng chứng chịu được kiểm tra chéo không?”
Gia Bách nhìn ba tập hồ sơ trên bàn.
“Có.”
“Nếu chỉ là uất ức, tôi không giúp.”
“Tôi không cần cô tin tôi.” Anh mở file ghi âm cuộc họp kín, nơi Chí Hào ép anh ký giấy từ bỏ công sức.
“Tôi cần cô kiểm tra nó như kiểm tra một quả bom.”
Đầu dây bên kia im vài giây.
“Sáng mai,” cô nói.
“Đem toàn bộ tới văn phòng tôi.
Và đừng thiếu một trang.”
Gia Bách tắt máy, nhìn ảnh Chí Hào vừa đăng: rượu vang, nụ cười, tay Bảo Quyên đặt trên vai hắn.
Dòng chú thích viết: “Kẻ phản bội đã bị loại khỏi cuộc chơi.”
Gia Bách đóng laptop.
Cuộc chơi, thật ra, bây giờ mới bắt đầu.