Chương 3: Một Dòng Sao Kê Làm Cả Phòng Im Lặng
Cuộc họp kiểm tra chéo diễn ra trong phòng kính thuê tạm.
Dương Chí Hào đến muộn mười phút, đi cùng Lê Bảo Quyên như thể bước vào nơi đã thuộc về hắn.
Hắn vừa ngồi xuống đã nói: “Tôi không có thời gian nghe một kẻ bị sa thải kể chuyện cổ tích.”
Ngọc Mai bật máy chiếu.
“Tốt.
Vậy nghe số liệu.”
Trang đầu tiên là mốc thời gian.
Trang thứ hai là lệnh chuyển 80 tỷ.
Trang thứ ba là log duyệt hai lớp.
Khi dòng “approver: DCHAO_admin” hiện lên, căn phòng im đi.
Chí Hào cười gằn.
“Log có thể bị dựng.”
Gia Bách đặt lên bàn phong bì niêm phong.
“Vậy xem bản xác nhận từ đơn vị lưu trữ.
Có camera khi tôi ký gửi.
Có lịch sử truy cập két.
Có người làm chứng.”
Một đại diện đối tác hỏi: “Vì sao anh không công bố sớm?”
Gia Bách nhìn thẳng vào Chí Hào.
“Vì tôi muốn cho anh ta cơ hội trả lại thứ không thuộc về mình.
Anh ta chọn vu khống tôi trước truyền thông.”
Bảo Quyên cúi đầu.
Điện thoại cô rung liên tục.
Ngọc Mai mở gói chứng cứ phụ.
Tin nhắn giữa Bảo Quyên và Chí Hào hiện lên: *“Em sẽ khiến anh ấy ký.
Anh lo phần ghế CFO.”*
Bảo Quyên làm rơi ly nước.
Chí Hào đập bàn đứng dậy, nhưng luật sư đối tác nhắc: “Mọi hành vi đe dọa đang được ghi nhận.”
Hắn khựng lại.
Lần đầu tiên, giọng ra lệnh của hắn bị thủ tục pháp lý chặn ngang.
Hợp đồng bị tạm hoãn ngay chiều đó.
Vòng đầu, Gia Bách thắng.
Nhưng tối cùng ngày, tài khoản dự án bị rà soát vì một đơn tố cáo nặc danh: Gia Bách bị cáo buộc rửa tiền.
Dương Chí Hào đã ném con dao bẩn hơn lên bàn.