Chương 9: Người Không Cần Lời Xin Lỗi
Ba tháng sau, Gia Bách ký hợp đồng ở vị trí giám đốc tài chính của dự án mới.
Không phông nền lòe loẹt.
Không rượu vang.
Chỉ có một bàn hồ sơ sạch và những người đã thức cùng anh qua đêm khó nhất.
Anh yêu cầu thêm một điều khoản: lập quỹ pháp lý cho nhân viên tố cáo sai phạm.
“Không ai trong đội này phải đơn độc như tôi từng đơn độc,” anh nói.
Ngọc Mai nhìn anh lâu hơn bình thường, rồi đặt trước mặt anh một chiếc bút máy.
“Từ nay ký hợp đồng sạch bằng thứ này.”
Gia Bách nhận bút.
Anh không nói lời hoa mỹ.
Anh chỉ ký tên mình, chậm và rõ, như đặt lại phẩm giá vào đúng chỗ.
Ở một nơi khác, Dương Chí Hào xem tin tức qua màn hình điện thoại cũ.
Mỗi lần nghe đến “sao kê”, “log ERP”, “mã máy in”, mặt hắn lại tái đi.
Có những hình phạt không cần tiếng la.
Chỉ cần kẻ từng giẫm lên người khác phải sống lâu với ký ức mình đã quỳ như thế nào.