Chương 2: Người Phụ Nữ Không Tin Nước Mắt
Nguyễn Ngọc Mai không hỏi Gia Bách có đau không.
Cô đưa anh vào phòng họp nhỏ, bật camera nội bộ, đặt máy ghi âm lên bàn rồi nói: “Từ giờ, mọi câu anh nói đều được lưu.
Nếu anh nói dối, tôi sẽ là người kiện anh đầu tiên.”
Gia Bách gật đầu.
Ba tiếng tiếp theo, cô xé hồ sơ của anh thành từng mảnh logic: sao kê, log ERP, email phê duyệt, file Excel gốc, lịch sử chỉnh sửa, mã máy in, người bàn giao.
Chỗ nào chưa khớp, cô gạch đỏ.
Chỗ nào quá cảm tính, cô gạt ra.
“Đừng kể anh bị phản bội,” cô nói.
“Tôi cần biết lệnh chuyển 80 tỷ được duyệt bằng tài khoản nào.”
Gia Bách kéo màn hình lại.
“Tài khoản quản trị của Dương Chí Hào.
Nhưng có thêm OTP từ máy của Bảo Quyên.”
Ngọc Mai ngẩng đầu.
Lần đầu tiên trong buổi sáng, mắt cô dừng lâu hơn một giây.
Chiều đó, hai streamer đứng trước văn phòng cô livestream, gọi Gia Bách là kẻ lừa đảo.
Anh không tránh camera.
Anh chỉ nói một câu: “Nếu một trang trong hồ sơ này giả, tôi chịu trách nhiệm hình sự.
Nếu tất cả là thật, người vu khống tôi nên chuẩn bị luật sư.”
Đêm ấy, văn phòng bị cắt điện mười một phút.
Máy chủ dự phòng bật lên.
Camera vẫn chạy.
Một người đội nón đen nhét phong bì vào khe cửa phụ.
Gia Bách phóng to hình ảnh và nhận ra tài xế riêng của Chí Hào.
Ngọc Mai không mở phong bì.
Cô gọi công an phường, lập biên bản tại chỗ.
“Phản đòn đầu tiên,” cô nói.
Gia Bách nhìn đoạn video được sao lưu ba nơi.
“Chưa đủ.”
“Tôi biết.” Cô đóng laptop.
“Nhưng đủ để chứng minh người đang sợ không phải anh.”