Chương 3: Mẻ Thép Rỗng Và Hai Mươi Bảy Phút Camera Chết

Ba ngày tiếp theo, An Hòa tung tin Quân bị sa thải vì nhận tiền đối thủ. Một tài khoản mạng xã hội mới lập đăng ảnh anh ngồi cùng Hải Vy ở quán cà phê, chú thích rằng anh bán bí mật xưởng tàu cho quỹ ngoại. Bên dưới, hàng trăm bình luận chửi anh phản bội cơm áo của công nhân Đà Nẵng. Mẹ Quân gọi từ Quảng Nam, giọng run run hỏi có phải con trai bà sắp bị bắt không.

Quân đứng trong hành lang khách sạn, nghe tiếng mẹ thở khó qua điện thoại. Anh muốn nói mình ổn, nhưng cổ họng khô rát. Cuối cùng anh chỉ đáp: "Con không làm sai. Mẹ đừng đọc mạng nữa." Khi tắt máy, anh thấy Hải Vy đứng cách đó vài bước, trên tay là bản báo cáo sơ bộ của đội kiểm toán.

"Họ đánh vào gia đình anh để anh mất bình tĩnh." Cô nói. "Nếu anh phản ứng bằng livestream hoặc chửi lại, Kha thắng nửa ván."

Bản báo cáo cho thấy lô thép AH36 dùng cho khoang dằn nước số hai không khớp với chứng chỉ xuất xưởng. Mã nhiệt luyện trên tấm thép bị mài mờ rồi khắc lại. Đơn vị cung cấp là Công ty Minh Cảng, một doanh nghiệp mới thành lập sáu tháng, có địa chỉ đăng ký trùng với căn nhà của em vợ Nguyễn Trọng Kha ở Hòa Khánh.

Quan trọng hơn, camera ụ khô đêm xảy ra sự cố mất tín hiệu đúng hai mươi bảy phút. Nhật ký hệ thống ghi lỗi nguồn, nhưng log UPS cho thấy điện vẫn ổn định. Người đăng nhập vào phòng camera bằng tài khoản admin phụ là Mai Chi. Dấu vân tay trên tủ thiết bị chưa được lấy, nhưng video từ camera cổng phụ ghi lại bóng dáng cô đi cùng một kỹ thuật viên thuê ngoài lúc 23 giờ 11 phút.

Quân nhìn khung hình mờ trên màn chiếu. Mai Chi cúi đầu đội mũ lưỡi trai, tay ôm một cuộn bản vẽ. Ký ức cũ vụt qua như tia hàn: cô từng ngủ gục bên bàn khi anh sửa hồ sơ đấu thầu cho cô; từng bảo chỉ cần hai người rời khỏi xưởng nghèo này, mọi thứ sẽ tốt hơn. Bây giờ cô không chỉ rời đi. Cô còn quay lại cắt đứt dây an toàn của anh.

Hải Vy đặt một tập giấy trước mặt Quân. "Đây là đơn yêu cầu Cảng vụ Đà Nẵng tạm dừng cấp phép rời cảng cho TS-09 đến khi có giám định độc lập. Anh phải ký với tư cách kỹ sư phụ trách phát hiện khuyết tật ban đầu. Ký rồi, anh sẽ bị An Hòa kiện ngược rất mạnh."

"Không ký thì con tàu ra biển." Quân cầm bút. "Một vết rạn ở khoang dằn nước không giết người ngay trong ngày nắng. Nhưng khi gặp sóng ngang ngoài khơi, nó sẽ mở ra như miệng cá."

Nét bút của anh kéo xuống trang giấy. Cùng lúc đó, điện thoại Hải Vy sáng lên. Tin nhắn từ nguồn nội bộ báo rằng An Hòa đã mời phóng viên đến buổi ra mắt gói thầu cảng biển vào sáng thứ bảy, nơi họ sẽ công bố TS-09 là mẫu tàu sửa chữa thành công và ký hợp đồng mở rộng trị giá một nghìn hai trăm tỷ đồng.

Hải Vy nhìn Quân. "Vậy chúng ta còn bốn mươi tám tiếng."

Đêm đó, Quân cùng ông Bình dựng lại timeline trên bảng kính. Từ lúc lô thép Minh Cảng vào kho, lúc Mai Chi đổi mã vật tư trong file đấu thầu, đến lúc camera chết đúng khoảng xe nâng đi qua cổng phụ. Mỗi mốc được ghi bằng bút đỏ, bên dưới là nguồn chứng cứ: email, log UPS, phiếu cân, video, chữ ký nhận hàng. Nhìn bảng kính kín đặc mũi tên, Quân mới thấy thủ đoạn của Kha không phải cơn bốc đồng. Đó là một mạng lưới đã được chuẩn bị, chỉ chờ một người như anh đủ nguyên tắc để bị đổ lỗi.

Hải Vy yêu cầu bổ sung một nhân chứng nội bộ, nhưng không ai dám ra mặt. Quân gọi cho Tín, cậu công nhân trẻ từng định nhặt dụng cụ giúp anh. Đầu dây bên kia im rất lâu. Cuối cùng Tín nói vợ cậu mới sinh, hợp đồng của cậu còn thử việc, cậu không thể mất việc. Quân không ép. Anh chỉ nhắn cho Tín một tấm ảnh vết rạn ở khoang B2 và dòng chữ: `Nếu tàu ra biển, người trả giá không phải chỉ có tôi.` Mười phút sau, Tín gửi lại vị trí kho phụ nơi giấu cuộn bản vẽ bị tráo.

Sáng hôm sau, mẹ Quân gửi cho anh một tin nhắn rất ngắn: `Má tin con.` Chỉ bốn chữ ấy khiến anh ngồi lặng trước màn hình gần một phút. Bên ngoài, truyền thông bẩn vẫn réo tên anh, nhưng trong lòng anh có một điểm neo mới. Người ta có thể phong tỏa tài khoản, xóa thẻ nhân viên, bôi bẩn danh dự; họ không thể xóa được sự thật đã được anh lưu thành từng bản hash.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...