Chương 5: Họp Báo Dưới Mũi Cần Cẩu

Sáng thứ bảy, xưởng An Hòa dựng sân khấu ngay dưới mũi cần cẩu lớn nhất. Phông nền in dòng chữ "Năng lực sửa chữa tàu biển Việt Nam vươn tầm quốc tế" che gần hết phần thân TS-09. Khách mời có đại diện ngân hàng, nhà thầu logistics, phóng viên địa phương và vài quan chức ngành cảng. Nguyễn Trọng Kha bước lên bục trong tiếng vỗ tay được sắp đặt sẵn.

Gã nói về niềm tự hào Đà Nẵng, về công nhân ngày đêm bám ụ khô, về gói thầu một nghìn hai trăm tỷ sẽ đưa An Hòa thành trung tâm sửa chữa tàu biển miền Trung. Mỗi câu đều tròn trịa như đã được Mai Chi viết sẵn. Cô đứng bên cánh gà, váy công sở màu kem, mắt thỉnh thoảng liếc về phía cổng như chờ một sự cố.

Sự cố đến đúng lúc Kha chuẩn bị ký biên bản ghi nhớ với ngân hàng. Cổng xưởng mở ra. Hải Vy bước vào trước, sau cô là Quân, ông Bình, đại diện thừa phát lại và hai kỹ sư giám định độc lập. Không ai hô hào. Chỉ có tiếng giày đi trên nền bê tông ướt vang lên đều đều, khiến đám đông tự động tách ra.

Kha đặt bút xuống, nụ cười biến mất. "Bảo vệ đâu? Ai cho kẻ bị sa thải vào đây?"

Hải Vy giơ văn bản. "Cảng vụ Đà Nẵng đã tiếp nhận đơn yêu cầu tạm dừng cấp phép rời cảng cho TS-09. Chúng tôi đề nghị công khai dữ liệu giám định trước khi bất kỳ hợp đồng nào được ký."

Một phóng viên giơ micro. "Cô có chứng cứ gì ngoài lời tố của một nhân viên cũ?"

Quân bước lên. Anh không nhìn Kha, cũng không nhìn Mai Chi. Anh đặt máy siêu âm mối hàn UT-17 lên bàn, bên cạnh là phiếu hiệu chuẩn và USB bọc cao su. Màn hình lớn phía sau sân khấu chuyển từ logo An Hòa sang bản đồ mối hàn khoang B2. Những đường đỏ xuất hiện dọc sống tàu như vết thương dưới da.

"Đây là tín hiệu siêu âm gốc ghi lúc 22 giờ 46 phút ngày mười bảy tháng năm." Quân nói. "Mã máy, đầu dò, vị trí quét và chữ ký kỹ thuật số đều khớp với thiết bị của xưởng. Vết rạn không đến từ quy trình hàn của tôi. Nó đến từ tấm thép không đúng chứng chỉ, đã bị mài mã nhiệt luyện."

Ông Bình công bố kết quả soi mẫu. Hàm lượng mangan và carbon lệch khỏi lô AH36 khai báo. Đại diện thừa phát lại chiếu video kho vật tư đêm trước, từng túi mẫu niêm phong hiện rõ trước ống kính. Đám đông bắt đầu xì xào. Một lãnh đạo ngân hàng cúi xuống nói gì đó với trợ lý, mặt tái đi.

Kha chộp micro. "Dữ liệu giả! Tất cả là trò dựng chuyện của thằng bị đuổi việc và một quỹ muốn thâu tóm xưởng!"

Hải Vy nhấn thêm một file. Camera ụ khô hiện lên. Trong hai mươi bảy phút tưởng đã biến mất, bản sao từ bộ nhớ cục bộ của camera phụ ghi lại Mai Chi và kỹ thuật viên thuê ngoài tháo ổ ghi chính, rồi đưa một cuộn bản vẽ vào phòng vật tư. Mai Chi lùi một bước. Ly nước trên tay cô rơi xuống, vỡ loảng xoảng.

Kha đứng chết trân. Mồ hôi lạnh chảy thành dòng dưới cổ áo sơ mi trắng. Gã muốn nói tiếp, nhưng môi run đến mức không phát ra tiếng. Tiếng vỗ tay ban nãy đã biến thành tiếng máy ảnh chụp liên hồi, từng ánh flash như mũi hàn đốt thẳng vào mặt gã.

Đám đông lúc đầu chỉ đến để xem một lễ ký hợp đồng. Giờ họ bị buộc phải nhìn vào phần bụng tối của ngành đóng tàu: những con số dung sai bị làm mờ, những tấm thép bị tráo, những chữ ký an toàn bị biến thành món hàng. Một bác thợ cẩu đứng dưới sân khấu tháo mũ bảo hộ, lẩm bẩm rằng con trai ông cũng đi biển. Câu nói nhỏ ấy lan qua đám công nhân nhanh hơn mọi khẩu hiệu. Người ta có thể im lặng trước chuyện đấu đá chức vụ, nhưng khó im lặng khi hiểu con tàu lỗi có thể chở người thân của chính mình.

Mai Chi cố giữ mặt lạnh, nhưng video camera phụ càng chạy, vai cô càng run. Đến đoạn cô nhận cuộn bản vẽ từ kỹ thuật viên thuê ngoài, cô đưa tay bám mép bàn, móng tay cào lên lớp gỗ laminate thành tiếng ken két. Quân không thấy hả hê. Anh thấy một khoảng trống buồn bã. Người từng cùng anh ăn mì gói bên bản vẽ giờ đứng trong ánh flash như một nhân chứng cho chính sự lựa chọn của mình. Sảng khoái không phải vì cô gục, mà vì sự thật cuối cùng đã có hình hài.

Một phóng viên trẻ đứng gần hàng rào thì thầm vào micro rằng đây không còn là drama nội bộ công ty. Đây là câu hỏi về việc ai được quyền quyết định một con tàu đủ an toàn để ra biển.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...