Chương 4: Đòn Phong Tỏa Và Đêm Ở Kho Vật Tư
Sáng thứ năm, tài khoản ngân hàng của Quân bị phong tỏa tạm thời theo đơn tố cáo anh chiếm đoạt vật tư xưởng. Chủ nhà trọ gõ cửa đòi tiền phòng vì có người gọi báo anh là đối tượng điều tra. Một nhóm phóng viên mạng đứng dưới hẻm, chĩa điện thoại lên ban công chờ anh ló mặt. Những tiếng gọi "kỹ sư phản bội" vang lên lẫn trong tiếng xe máy và mùi nước mưa bốc từ cống.
Hải Vy đưa anh đến văn phòng tạm của Vạn An bằng lối sau. Cô không an ủi nhiều. Cô đặt trước mặt anh ba lựa chọn: kiện dân sự để kéo dài, gửi đơn hành chính để chờ phản hồi, hoặc đột nhập hợp pháp vào kho vật tư bằng quyền kiểm kê của một cổ đông nhỏ trong liên danh cũ mà Vạn An vừa mua lại.
"Đột nhập hợp pháp nghe rất Việt Nam." Quân cười nhạt.
"Không lãng mạn đâu." Hải Vy đẩy kính lên. "Chúng ta đi cùng thừa phát lại, luật sư, đại diện cổ đông và hai camera bodycam. Kha chắc chắn sẽ chặn. Nếu anh mất kiểm soát, chúng ta mất quyền vào kho."
Mười một giờ đêm, đoàn của Vạn An đến cổng phụ xưởng An Hòa. Kha đã đứng chờ sẵn cùng bảo vệ. Gã mặc áo sơ mi trắng, cổ tay đeo đồng hồ vàng, nụ cười bóng bẩy dưới ánh đèn sodium. "Cô Vy, quỹ của cô mua vài cổ phần lẻ mà tưởng mua cả cái xưởng này sao? Kho vật tư đang niêm phong nội bộ vì có nghi án trộm cắp. Người bị nghi là thằng Quân đứng sau cô đấy."
Hải Vy mở folder, từng văn bản được kẹp tab màu. "Theo điều lệ công ty và biên bản góp vốn liên danh, cổ đông có quyền kiểm tra vật tư liên quan đến tài sản bảo đảm của gói thầu. Đây là thông báo đã gửi trước sáu giờ. Đây là thừa phát lại. Đây là camera ghi hình liên tục. Anh từ chối thì chúng tôi lập vi bằng ngay tại cổng."
Nụ cười của Kha cứng lại. Mồ hôi rịn trên mép tóc dù gió biển thổi lạnh. Gã nghiêng đầu ra hiệu cho bảo vệ mở cổng. Trong kho, mùi thép ẩm và sơn chống hà bốc lên nồng nặc. Quân đi thẳng đến dãy vật tư ghi mã AH36-B2. Anh dùng đèn pin soi mép tấm thép, nơi lớp sơn mới phủ còn bóng khác thường.
"Ở đây." Anh nói.
Dưới lớp sơn, mã nhiệt luyện cũ hiện ra lờ mờ sau khi thừa phát lại lau bằng dung dịch chuyên dụng. Nó không thuộc lô thép được khai báo. Hải Vy đưa mẫu vào túi niêm phong. Kha lao tới định giật lại, nhưng bodycam đã quay rõ từng động tác. Bàn tay gã dừng giữa không trung, các khớp ngón trắng bệch.
"Một tấm thép không chứng minh được gì." Kha gằn giọng.
"Đúng." Quân nhìn sâu vào mắt gã. "Nên tôi sẽ lấy cả mười hai tấm."
Đêm ấy, từng mẫu thép được cắt nhỏ, đánh số, niêm phong. Khi con dấu đỏ cuối cùng ép xuống túi chứng cứ, Quân nghe tiếng thở của Kha nặng dần phía sau. Trận này chưa thắng, nhưng lần đầu tiên, vỏ thép mà gã dựng lên bắt đầu kêu răng rắc.
Trong kho vật tư, không khí căng đến mức tiếng máy quay bodycam cũng nghe rõ. Mỗi lần Quân chỉ vào một dấu vết, luật sư của An Hòa lại chen vào hỏi căn cứ nào, quy trình nào, điều khoản nào. Hải Vy trả lời thay anh bằng văn bản, lạnh và gọn. Quân nhận ra cô đã chuẩn bị không chỉ để thắng một cuộc tranh luận, mà để biến từng lời cản trở của đối phương thành bằng chứng về sự che giấu. Đó là kiểu thông minh không phô trương, nhưng càng đi càng siết chặt.
Khi mẫu thép thứ tám được niêm phong, Tín bất ngờ xuất hiện ở cửa kho. Mặt cậu trắng bệch, tay cầm một phong bì nylon đựng bản photo phiếu xe nâng đêm mất camera. Cậu không dám nhìn Kha, chỉ run giọng nói với thừa phát lại rằng mình nhặt được trong sọt giấy vụn phòng điều độ. Kha gầm lên gọi cậu là thằng ăn cháo đá bát. Tín lùi một bước, nhưng không bỏ chạy. Cảnh đó khiến Quân thấy cổ họng mình nghẹn lại. Có những người cần thêm thời gian để can đảm, nhưng khi họ bước tới, bước ấy đáng được ghi nhận.
Khi đoàn rời kho, Hải Vy yêu cầu niêm phong cả sổ giao ca của bảo vệ. Trong đó có một dòng bị gạch xóa bằng bút bi đen, nhưng dưới ánh đèn xiên vẫn đọc được biển số xe tải vào cổng lúc nửa đêm. Quân ghi lại biển số ấy vào sổ tay. Một sợi dây nữa nối từ tấm thép lỗi đến bàn tay của Kha.