Chương 8: Mối Hàn Dưới Ánh Bình Minh
Một tháng sau, kết luận giám định độc lập được công bố. TS-09 phải thay toàn bộ dãy thép khoang B2 và kiểm tra lại ba khu vực chịu lực khác. Nguyễn Trọng Kha bị khởi tố về hành vi gian lận trong đấu thầu và sử dụng vật tư không đúng hồ sơ kỹ thuật gây nguy cơ mất an toàn nghiêm trọng. Công ty Minh Cảng bị phong tỏa tài khoản. Lê Mai Chi nhận lệnh cấm xuất cảnh để phục vụ điều tra.
An Hòa mất gói thầu nghìn tỷ. Ngân hàng thu hồi cam kết giải ngân. Các cổ đông bãi nhiệm ban điều hành cũ và chấp nhận phương án tái cấu trúc do Vạn An đề xuất. Điều kiện đầu tiên của Hải Vy rất rõ: mọi hợp đồng sửa chữa tàu biển phải có quyền phủ quyết kỹ thuật độc lập, và chữ ký an toàn không được đặt dưới chỉ tiêu lợi nhuận.
Sáng ngày Quân quay lại ụ khô, công nhân đứng thành hai hàng nhưng không hô khẩu hiệu. Họ chỉ gật đầu khi anh đi qua. Bác thợ hàn già đưa cho anh một chiếc thẻ mới, dây đeo màu xanh đậm. Trên thẻ ghi: Phạm Minh Quân, Giám đốc Kỹ thuật An toàn Hàng hải. Bên dưới là dòng nhỏ: quyền dừng thi công độc lập.
Quân đeo thẻ lên ngực. Không ai vỗ tay ầm ĩ, nhưng trong tiếng máy hàn bắt đầu chạy lại, anh nghe thấy một thứ còn chắc hơn tiếng vỗ tay: sự tôn trọng được trả về đúng chỗ. Anh bước xuống khoang B2, nơi tấm thép lỗi đã được cắt bỏ. Ánh bình minh rọi qua miệng ụ khô, chiếu lên mối hàn mới sáng bạc.
Hải Vy đứng cạnh anh, tay cầm bản hợp đồng liên danh đã ký. "Gói thầu mới nhỏ hơn ban đầu hai trăm tỷ vì phải trích quỹ an toàn và đào tạo lại công nhân. Hội đồng hơi đau."
"Đau ít hơn chìm tàu." Quân đáp.
Cô mỉm cười. Không phải nụ cười xã giao trong phòng họp, mà là nụ cười mệt nhưng thật của người vừa đi qua một trận đánh dài. "Tối nay anh rảnh không? Tôi muốn mời anh ăn mì Quảng. Không phải để cảm ơn, cũng không phải để bàn hợp đồng."
Quân nhìn những vệt nắng trên gò má cô. Anh từng nghĩ sau Mai Chi, lòng mình sẽ giống thép đã tôi quá lửa, cứng nhưng giòn. Nhưng Hải Vy không cố làm tan nó. Cô chỉ đứng bên cạnh, kiểm tra từng dữ kiện, giữ từng đường lui, và để anh tự quyết định khi nào mở cửa.
"Nếu không bàn hợp đồng thì tôi rảnh." anh nói.
Ngoài kia, cần cẩu bắt đầu nâng tấm thép mới vào vị trí. Tiếng còi tàu từ xa vọng lại, sâu và dài. Quân cúi xuống kiểm tra đường hàn đầu tiên của ca sáng. Mối hàn đẹp không phải vì nó sáng dưới nắng, mà vì dưới lớp sáng ấy là đủ nhiệt, đủ chiều sâu và không che giấu bọt khí nào. Cuộc đời anh cũng vậy. Sau tất cả những gì bị bẻ gãy, anh không cần một tấm thẻ cũ được dán lại. Anh tự hàn cho mình một đường sống mới, kín nước, chịu lực, và không còn để kẻ nào ký thay.
Buổi nghiệm thu lại của TS-09 diễn ra không ồn ào. Quân tự tay đặt đầu dò siêu âm lên mối hàn mới, mắt nhìn đường tín hiệu chạy ổn định trên màn hình. Tín đứng cạnh ghi biên bản, tay vẫn còn run nhưng chữ đã thẳng hơn trước. Ông Bình ngồi trên ghế nhựa, uống trà đặc, thỉnh thoảng gật đầu. Hải Vy không chen vào kỹ thuật. Cô đứng xa hơn một chút, để những người từng bị ép im lặng được tự nói bằng chuyên môn của họ.
Tối hôm đó, quán mì Quảng bên đường Hoàng Diệu đông khách. Quân và Hải Vy ngồi ở chiếc bàn inox gần cửa, không ai nhắc đến Kha hay gói thầu trong gần mười phút đầu. Cô kể chuyện hồi nhỏ sợ tiếng còi tàu vì cha đi biển lâu ngày mới về. Anh kể lần đầu bị bỏng hàn đến phồng cả lòng bàn tay mà vẫn giấu mẹ. Hai câu chuyện chẳng có gì hào nhoáng, nhưng thật. Sau quá nhiều ngày chỉ sống bằng chứng cứ và phản đòn, sự bình thường ấy giống một phần thưởng lặng lẽ.
Khi bát mì Quảng được đặt xuống, Hải Vy gắp cho anh một miếng bánh tráng giòn rồi khựng lại như nhận ra hành động ấy hơi thân mật. Quân giả vờ không thấy, chỉ cúi đầu ăn. Ngoài phố, tiếng xe chạy qua bình thường đến mức lạ lẫm. Sau một trận vả mặt ồn ào, thứ khiến anh muốn giữ lại nhất lại là khoảnh khắc không cần chứng minh gì với ai.
Sáng mai còn rất nhiều việc: đào tạo lại đội hàn, sửa quy trình lưu dữ liệu, ký từng biên bản mới. Nhưng tối nay, anh cho phép mình đặt đôi đũa xuống chậm hơn một chút.