Chương 7: Cơn Thịnh Nộ Của Pháp Luật

Bên trong hội trường khổng lồ của khách sạn Rex Sài Gòn, sự im lặng bao trùm như một ngôi mộ lạnh lẽo ngay sau khi đoạn video camera ẩn và các chứng thư kiểm nghiệm của Viện Pasteur và Eurofins được phát lên. Hàng trăm khách mời hào môn và các nhà đầu tư lớn đứng chết lặng, ánh mắt họ nhìn ban lãnh đạo tập đoàn Đại Dương từ sự ngưỡng mộ bỗng chốc chuyển sang sự ghê tởm và tức giận sâu sắc.

Lâm Tiến hoàn toàn quỵ sụp xuống sân khấu lớn, hai đầu gối bủn rủn không còn một chút lực nào, sắc mặt xám ngoét như người chết trôi, mồ hôi lạnh toát ra ướt sũng cả bộ vest hiệu Gucci đắt tiền. Gã run rẩy lẩy bẩy định bò tới vòi nước uống bên cạnh nhưng trong cơn hoảng loạn tột độ, gã vô tình gạt tay làm đổ ụp chiếc bàn kính trưng bày sản phẩm nước mắm công nghiệp của mình.

Chiếc bàn kính vỡ tan tành thành hàng trăm mảnh sắc nhọn, dòng nước mắm hóa chất màu cánh gián nhạt nhẽo chảy loang lổ khắp sàn nhà, trộn lẫn với những mảnh thủy tinh vỡ. Đôi bàn tay của Lâm Tiến bấu chặt lấy những mảnh vỡ trên sàn để cố gượng dậy, khiến các đầu ngón tay bị cứa rách, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ dòng nước mắm hóa chất bẩn thỉu. Gã lắp bắp van xin trong nhục nhã ê chề:

"Anh Long... anh Gia Long ơi... tôi lạy anh... là tôi bị che mắt bởi lòng tham... xin anh rút đơn tố cáo... tập đoàn Đại Dương không thể sụp đổ được... tôi xin dâng toàn bộ cổ phần cho anh..."

Lâm Vy Oanh đứng bên cạnh em trai, khuôn mặt trang điểm đậm đắt tiền nay đã nhạt nhòa vì nước mắt sợ hãi. Chiếc túi xách Chanel sang trọng rơi xuống vũng nước mắm bẩn dưới đất mà cô ta không buồn nhặt. Đôi môi cô ta run rẩy lẩy bẩy nhìn Gia Long bằng ánh mắt cầu khẩn van xin tột cùng.

Gia Long phẳng lặng đứng nhìn hai kẻ phản diện đang thảm hại quỳ lạy dưới chân mình. Ánh mắt anh lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, hoàn toàn không có một chút thương hại nào. Anh thản nhiên quay sang nhìn Lâm Vy Oanh:

"Lâm Vy Oanh, cô từng nói nghề làm nước mắm truyền thống của nhà tôi chỉ xứng đáng dưới cống rãnh sao? Bây giờ cô nhìn xem, ai mới là kẻ đang quỳ bò dưới đống đổ nát bẩn thỉu này?"

Vy Oanh sắc mặt xám xịt, đầu gối bủn rủn quỵ xuống sàn gạch men lấm lem bùn đất bên cạnh em trai mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng rớt xuống sàn. Cô ta hối hận tột cùng vì đã đánh mất một người đàn ông phi thường kiệt xuất như anh để chạy theo ảo vọng giàu sang giả tạo.

Đúng lúc đó, cánh cửa lớn của hội trường bị đẩy mạnh ra một lần nữa. Một đội cảnh sát kinh tế thuộc Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (C03) Bộ Công an trong sắc phục uy nghiêm dứt khoát bước vào sân khấu, dẫn đầu là Thượng tá Nguyễn Minh cầm trên tay sắc lệnh đóng dấu đỏ chói lọi.

"Đề nghị tất cả đứng im tại chỗ!" Giọng nói đanh thép của Thượng tá Nguyễn Minh vang dội khắp cả hội trường lớn. "Chúng tôi công bố lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với Lâm Tiến và ban giám đốc tập đoàn Đại Dương về tội danh cạnh tranh không lành mạnh, phá hoại sản xuất, sử dụng chất cấm trong sản xuất thực phẩm và hối lộ cán bộ nhà nước! Toàn bộ tài sản và tài khoản ngân hàng của tập đoàn Đại Dương đã bị phong tỏa khẩn cấp theo lệnh của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao!"

Cảnh sát kinh tế lập tức ập lên sân khấu, còng tay Lâm Tiến và các cán bộ liên quan trước ống kính máy quay của hàng chục đài truyền hình trực tiếp. Toàn bộ đế chế nước mắm công nghiệp bẩn thâu tóm trăm tỷ sụp đổ hoàn toàn chỉ trong vòng mười lăm phút ngắn ngủi, trả giá cực kỳ tàn khốc cho hành vi chà đạp lên sức khỏe và truyền thống của dân tộc.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...