Chương 2: Tấm Đơn Ly Hôn Và Cơn Mưa Phú Quốc
Đêm muộn, chuyến tàu cao tốc cuối cùng đưa Trần Gia Long trở về đảo ngọc Phú Quốc giữa lúc cơn bão nhiệt đới đang đổ bộ vào vịnh Thái Lan. Sóng biển cuồng nộ đập mạnh vào mạn tàu, bọt tung trắng xóa dưới ánh chớp rạch ngang bầu trời đêm xám xịt. Gia Long đứng ở boong tàu, mặc chiếc áo khoác gió sờn màu, để mặc những giọt nước mưa lạnh buốt táp thẳng vào mặt. Gương mặt góc cạnh của anh dưới ánh chớp trông kiên định và lạnh lùng như đá tảng.
Trở về xưởng nước mắm "Gia Long" của dòng họ tại phường An Thới khi đồng hồ đã điểm hai giờ sáng. Căn nhà gỗ ba gian cũ kỹ nằm lọt thỏm giữa những hàng cây dầu cổ thụ, phía sau là khu nhà lều rộng lớn chứa hàng trăm lu sành và thùng gỗ bời lời khổng lồ dùng để ủ chượp nước mắm. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn xưởng tạo nên một bản nhạc trầm buồn và hoang sơ.
Gia Long bước vào khu nhà lều, ngửi thấy mùi thơm chín muồi, đậm đà và dịu ngọt của những thùng chượp cá cơm đang trong thời kỳ ủ chín. Anh tiến lại gần một thùng gỗ khổng lồ được quấn quanh bằng những sợi dây đai mây rừng chắc chắn. Đặt bàn tay chai sần lên lớp gỗ bời lời ẩm ướt, Gia Long khẽ nhắm mắt lại. Nơi này là gốc rễ của anh, là sản nghiệp mà ông nội anh trước khi nhắm mắt đã cầm tay anh dặn dò phải bảo vệ bằng mọi giá.
"Con đã về rồi đấy à, Gia Long?" Một giọng nói khàn khàn vang lên từ góc nhà lều. Ông Tư Phước - người thợ cả già đã gắn bó với xưởng nước mắm nhà họ Trần suốt bốn mươi năm qua - bước ra với cây đèn bão trên tay.
"Dạ, con về rồi, chú Tư." Gia Long khẽ đáp.
Ông Tư nhìn gương mặt lấm lem nước mưa và chiếc ba lô cũ kỹ của Gia Long, rồi nhìn xuống chiếc quần tây sờn gối của anh, ông thở dài một tiếng đầy xót xa. "Mấy đứa bên đất liền vừa gọi điện về nói... tụi họ ép con ký đơn ly hôn rồi hả? Cái đám nhà giàu sang chảnh đó thật là cạn tình cạn nghĩa!"
Gia Long khẽ lắc đầu, ánh mắt anh nhìn chăm chú vào dòng nước mắm cốt đang rỉ ra từ vòi tre của thùng gỗ chín, từng giọt màu đỏ cánh gián óng ánh dưới ánh đèn bão. "Ký rồi cũng tốt chú Tư ạ. Con không còn nợ nần gì nhà họ nữa. Kể từ hôm nay, con sẽ toàn tâm toàn ý vực dậy thương hiệu nước mắm Gia Long của dòng họ."
"Nhưng tình hình ngoài kia căng thẳng lắm con ơi!" Ông Tư Phước nét mặt đầy lo lắng, đưa cho Gia Long tờ báo lá cải nhăn nhúm. "Cái tập đoàn nước mắm công nghiệp Đại Dương cùng thằng em rể cũ của con đang liên tục chạy truyền thông bẩn. Họ chi hàng tỷ đồng để đăng tin rằng nước mắm truyền thống ủ chượp tự nhiên chứa thạch tín độc hại, gây ung thư cho người tiêu dùng. Người dân trong đất liền hoang mang lắm, các đại lý liên tục gọi điện hủy đơn hàng nước mắm của nhà mình. Cứ đà này, xưởng của mình không trụ nổi qua tháng này đâu con!"
Gia Long cầm tờ báo lên đọc lướt qua những dòng tiêu đề giật gân, xuyên tạc sự thật một cách bỉ ổi. Đôi mắt anh khẽ híp lại, lộ ra tia sáng sắc bén. Bọn chúng nghĩ rằng chỉ cần nắm giữ các kênh truyền thông bẩn và tung ra khái niệm mập mờ về "thạch tín" là có thể bóp chết ngành nước mắm truyền thống, dọn đường cho thứ nước mắm hóa chất pha loãng của chúng thống trị thị trường sao?
"Chú Tư, chú đừng lo lắng." Gia Long thản nhiên nói, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ không một chút gợn sóng. "Thạch tín trong nước mắm truyền thống ủ từ cá cơm là thạch tín hữu cơ hoàn toàn tự nhiên, vô hại cho sức khỏe. Trái ngược lại, thạch tín vô cơ trong nước mắm công nghiệp pha từ hóa chất mới thực sự là chất độc hủy hoại cơ thể người tiêu dùng. Chúng ta làm ăn chân chính, có tổ nghiệp chứng giám, có khoa học chứng minh. Con sẽ bắt bọn chúng phải trả giá đắt cho những lời vu khống bẩn thỉu này."
Gia Long quay vào phòng làm việc nhỏ bên cạnh xưởng. Anh mở chiếc máy tính xách tay ThinkPad cũ kỹ ra, bắt đầu viết kế hoạch chi tiết cho việc tái cấu trúc xưởng nước mắm, liên kết các hộ gia đình ủ chượp truyền thống tại Phú Quốc để tạo dựng một liên minh vững chắc. Đồng thời, anh cẩn thận thiết lập một máy chủ Git bảo mật cá nhân, mã hóa toàn bộ dữ liệu nhật ký commit Git (Git commit logs) của quá trình sản xuất, ghi lại chi tiết các chỉ số hóa lý, mốc thời gian ủ chượp của từng lu nước mắm, được ký số bảo mật bằng khóa PGP cá nhân của mình để làm bằng chứng sở hữu trí tuệ tuyệt đối trước pháp luật.
Ngoài trời, cơn mưa bão Phú Quốc vẫn gầm rú điên cuồng, nhưng bên trong xưởng nước mắm cổ xưa, ngọn lửa quyết tâm của Trần Gia Long đã được thắp lên, rực cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.