Chương 3: Mỹ Nhân Hào Môn Và Bản Thẩm Định Nghiệt Ngã
Hai tuần sau cơn bão, thời tiết Phú Quốc trở nên trong vắt, ánh nắng vàng rực rỡ trải dài trên bãi biển cát trắng mịn màng của phường An Thới. Thế nhưng, tình hình kinh doanh của xưởng nước mắm Gia Long vẫn vô cùng u ám do chiến dịch bôi nhọ truyền thông bẩn của tập đoàn Đại Dương đang ở đỉnh điểm. Đúng vào lúc khó khăn nhất, một sự xuất hiện bất ngờ đã làm chấn động cả vùng quê biển nghèo nàn.
Một chiếc xe SUV hạng sang Volvo XC90 màu trắng lịch lãm từ từ tiến vào con đường đất dẫn vào xưởng nước mắm Gia Long. Từ hàng ghế sau của chiếc xe sang trọng, một cô gái bước xuống, ngay lập tức thu hút toàn bộ ánh nhìn thán phục của những người thợ cả trong xưởng.
Đó là Lê Vy - ái nữ duy nhất kiêm CEO quyền lực của Tập đoàn bán lẻ Đại Việt, chuỗi hệ thống siêu thị và logistics lớn nhất Việt Nam. Cô mặc một bộ âu phục công sở màu xanh lục emerald cắt may tinh tế, tôn lên vóc dáng thanh mảnh, quyến rũ. Mái tóc đen dài được uốn xoăn nhẹ thả ngang vai, gương mặt cô mang một vẻ đẹp vô cùng sắc sảo, quý phái nhưng toát lên vẻ lý tính, lạnh lùng của một nhà lãnh đạo thương trường kiệt xuất. Đi sau cô là một đoàn chuyên gia pháp lý và kiểm toán viên chuyên nghiệp của Big 4 Deloitte.
Lê Vy bước vào khu nhà lều ẩm ướt, đôi mắt phượng sắc bén nhanh chóng quét qua hàng trăm lu sành cổ kính. Cô không hề tỏ ra e ngại hay ghét bỏ trước mùi nồng đượm đặc trưng của nước mắm truyền thống, bước thẳng tới chiếc bàn gỗ cũ nơi Gia Long đang đứng kiểm tra độ chín của mẻ chượp mới.
"Chào anh, Trần Gia Long." Giọng nói của Lê Vy thanh mảnh, rõ ràng và tràn đầy phong thái đĩnh đạc. "Tôi là Lê Vy, đại diện cho Tập đoàn bán lẻ Đại Việt. Tôi đến đây không phải để thể hiện sự cảm thông đối với hoàn cảnh bị nhạc gia đuổi đi của anh. Tôi đến đây để thẩm định và tìm kiếm một thương vụ hợp tác đầu tư sòng phẳng trị giá hai trăm tỷ đồng."
Gia Long khẽ ngẩng đầu nhìn cô gái trẻ xinh đẹp trước mặt, ánh mắt anh phẳng lặng như nước biển sâu. "Đại Việt là tập đoàn bán lẻ hàng đầu Việt Nam, sao cô Lê lại muốn đầu tư vào một xưởng nước mắm thủ công đang bị bôi nhọ là chứa thạch tín độc hại như chúng tôi? Cô không sợ mất trắng số vốn khổng lồ đó sao?"
Lê Vy khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt đầy vẻ tự tin và sắc sảo. "Tập đoàn Đại Việt chúng tôi làm việc dựa trên số liệu thực tế và các báo cáo khoa học, chứ không dựa trên tin đồn nhảm nhí của truyền thông bẩn. Tôi đã âm thầm theo dõi công trình nghiên cứu tách chiết acid amin tự nhiên từ cá cơm than Phú Quốc của anh đăng trên tạp chí khoa học quốc tế Food Chemistry năm ngoái. Tôi biết anh là một chuyên gia công nghệ thực phẩm kiệt xuất chứ không phải một người nông dân bình thường."
Cô khẽ ra hiệu, vị chuyên gia pháp lý của Deloitte bước lên, đặt lên bàn một tập tài liệu thẩm định dày cộp đóng dấu bảo mật. "Đây là bản báo cáo thẩm định năng lực pháp lý và đánh giá kỹ thuật của xưởng nước mắm Gia Long do Deloitte thực hiện độc lập. Tập đoàn Đại Việt chúng tôi đề xuất rót vốn hai trăm tỷ đồng để xây dựng nhà máy đóng chai hiện đại đạt chuẩn HACCP và bao tiêu độc quyền sản phẩm nước mắm nhĩ Gia Long xuất khẩu sang thị trường Châu Âu khắt khe. Tuy nhiên, chúng tôi không đầu tư dựa trên lòng tin suông. Ban pháp lý của tôi cần kiểm tra tính pháp lý của thương hiệu, giấy tờ sở hữu trí tuệ và đặc biệt là kiểm nghiệm độc học độc lập về chỉ số thạch tín."
Gia Long nhìn tập tài liệu dày cộp trên bàn. Sự chuyên nghiệp, rõ ràng và thái độ sòng phẳng của Lê Vy khiến anh thực sự ấn tượng. Cô không giống như Vy Oanh hay những kẻ hào môn nông cạn khác luôn khinh rẻ giá trị truyền thống, cô nhìn nhận mọi thứ dưới góc độ khoa học và hiệu quả kinh tế một cách tuyệt đối.
"Sự lý tính của cô Lê thực sự khiến tôi rất nể phục." Gia Long thản nhiên nói, đôi mắt anh ánh lên tia sáng tự tin. "Mời cô Lê và đoàn chuyên gia theo tôi vào phòng kiểm nghiệm. Tôi sẽ cho các vị thấy bằng chứng thép mà tập đoàn Đại Dương có nằm mơ cũng không thể ngờ tới."