Chương 4: Thang Gia Vị Vàng Cứu Mạng Vị Chủ Tịch
Ngay khi buổi thẩm định kỹ thuật tại Phú Quốc đang diễn ra vô cùng thuận lợi, một cuộc gọi khẩn cấp từ đất liền đã phá vỡ bầu không khí làm việc nghiêm túc của đoàn công tác. Trợ lý của Lê Vy sắc mặt tái mét, vội vàng chạy vào phòng thí nghiệm đưa chiếc điện thoại cho cô. Đầu dây bên kia là giọng nói hớt hải của bác sĩ trưởng khoa hồi sức tích cực bệnh viện quốc tế FV Sài Gòn.
Bố của Lê Vy - Chủ tịch sáng lập Tập đoàn Đại Việt Lê Hoài Nam, người đang điều trị ung thư dạ dày giai đoạn ba sau đợt hóa trị mạnh - đang lâm vào tình trạng nguy kịch tột cùng. Cơ thể ông bị suy kiệt hoàn toàn, men tiêu hóa hủy hoại khiến ông không thể ăn uống hay hấp thụ được bất kỳ chất dinh dưỡng nào, kể cả sữa truyền qua ống thông dạ dày. Bác sĩ cảnh báo nếu tình trạng chán ăn và suy dinh dưỡng lâm sàng này kéo dài thêm 24 giờ nữa, cơ thể ông sẽ hoàn toàn suy sụp trước khi thuốc điều trị ung thư có tác dụng.
Lê Vy nghe xong tin dữ, đôi vai gầy khẽ run lên, khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo bỗng chốc nhợt nhạt đi vì lo lắng tột độ. Cô lập tức ra lệnh cho đoàn kiểm toán tạm dừng công việc để trở về đất liền ngay trong đêm. Gia Long nhìn thấy vẻ đau đớn và bế tắc của cô gái trẻ kiên cường, anh lặng lẽ bước tới bên cạnh cô.
"Cô Lê, nếu cô tin tưởng tôi, tôi xin phép được đi cùng cô về Sài Gòn. Tôi có một phương pháp bổ trợ có thể giúp Chủ tịch hồi phục thể trạng tạm thời để tiếp tục điều trị Tây y." Gia Long trầm giọng nói, ánh mắt anh toát lên vẻ điềm tĩnh và đáng tin cậy.
Lê Vy nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm, kiên định của Gia Long. Trong khoảnh khắc bế tắc nhất của cuộc đời, sự điềm tĩnh phi thường của người đàn ông này giống như một điểm tựa vững chắc khiến cô khẽ gật đầu đồng ý không một chút do dự.
Sáng sớm hôm sau, bên trong phòng bệnh đặc biệt VIP của bệnh viện quốc tế FV, không khí vô cùng ngột ngạt. Bác sĩ trưởng khoa và các chuyên gia dinh dưỡng hàng đầu đang lắc đầu bất lực trước chỉ số sinh tồn đang giảm dần của Chủ tịch Lê Hoài Nam trên máy đo. Cơ thể vị chủ tịch già cỗi gầy rộc đi, sắc mặt xám ngoét không còn một giọt máu, hơi thở thều thào yếu ớt.
Gia Long bước vào phòng bệnh, mặc chiếc áo blouse trắng của chuyên gia công nghệ sinh học. Anh cẩn thận lấy ra một chai nhỏ chứa nước mắm nhĩ cốt cá cơm than ủ chượp ba năm của xưởng Gia Long. Đây là dòng nước mắm cực kỳ đặc biệt, chứa hàm lượng các acid amin tự nhiên siêu cao như lysine, methionine và các peptide mạch ngắn vô cùng dễ hấp thụ qua niêm mạc dạ dày bị tổn thương mà không cần trải qua quá trình tiêu hóa phức tạp.
Gia Long kết hợp nước mắm nhĩ thượng hạng này với một bài thuốc Đông y gia truyền gồm cháo gạo lứt củ mài và gừng già giã nhuyễn (bài thuốc Đông y giữ mạng tạm thời nhờ khả năng ấm trung tiêu, kích hoạt men đường ruột bị tê liệt). Anh nhẹ nhàng đút từng thìa cháo nhỏ màu vàng nhạt thơm dịu vào miệng vị chủ tịch đang hôn mê nhẹ.
"Cậu đang làm cái trò gì thế hả? Mang thứ nước mắm bốc mùi đó vào phòng bệnh vô trùng để đầu độc bệnh nhân à?" Bác sĩ trưởng khoa lập tức quát lớn đầy vẻ tức giận định ngăn cản.
"Yên lặng để anh ấy làm!" Lê Vy lạnh lùng cất tiếng, giọng nói đanh thép của cô khiến vị bác sĩ lập tức ngậm miệng đứng im.
Chỉ mười lăm phút sau khi ăn hết nửa bát cháo nhỏ, một kỳ tích lâm sàng thực sự đã diễn ra trước mắt toàn bộ đội ngũ y bác sĩ. Chỉ số nhịp tim và huyết áp của Chủ tịch Lê Hoài Nam trên màn hình monitor bắt đầu ổn định trở lại, sắc mặt xám ngoét của ông dần hồng hào lên, mồ hôi lạnh ngừng chảy và ông từ từ mở mắt ra, cất tiếng thều thào yếu ớt nhưng rõ ràng: "Vy... Vy đó hả con? Bố... bố thấy trong người ấm áp dễ chịu hẳn... bát cháo này thơm quá, cho bố ăn thêm một chút..."
Đội ngũ y bác sĩ quốc tế lập tức tiến hành xét nghiệm lâm sàng khẩn cấp và chụp CT dạ dày. Kết quả phân tích máu cho thấy chỉ số hấp thụ acid amin và điện giải của Chủ tịch Nam đã tăng vọt trở lại mức an toàn, hệ thống tiêu hóa bị tê liệt do hóa trị của ông đang hồi phục một cách kỳ diệu nhờ hấp thu hoàn hảo các dưỡng chất peptide ngắn từ phương pháp bổ trợ của Gia Long.
Lê Vy nhìn kết quả xét nghiệm lâm sàng đóng dấu đỏ của bệnh viện Tây y trên tay, giọt nước mắt hạnh phúc hiếm hoi lăn dài trên gò má xinh đẹp của cô. Cô quay sang nhìn Gia Long, ánh mắt cô không còn sự lý tính lạnh lùng thường ngày, chỉ có sự biết ơn sâu sắc và một niềm tin tưởng tuyệt đối dành cho người đàn ông phi thường trước mặt.