Chương 4: Két Sắt Trống Rỗng

Sáng hôm sau, tiếng la hét vọng lên từ tầng ba đánh thức cả khu biệt thự.

"SỔ HỒNG ĐÂU RỒI?!"

Bà Hạnh đứng trước két sắt mở toang, mặt trắng bệch như tờ giấy. Hai tay bà bám vào cạnh két, ngón tay run rẩy, đốt ngón tay trắng bợt vì siết quá mạnh.

Ngọc chạy lên, gót giày cao gót Gucci gõ lên cầu thang gỗ teak rầm rầm. Mùi nước hoa Chanel Chance của cô ta phả vào phòng ngủ trước cả người.

"Mẹ, sao vậy?"

"Sổ hồng! Trong két không có sổ hồng!" Bà Hạnh quay sang nhìn Ngọc, mắt đỏ ngầu, gân trên thái dương nổi lên giật giật. "Con nhập mật mã cũ không vào được, phải thử đến lần thứ tư mới mở. Mà sổ hồng thì... thì biến mất!"

Ngọc nhìn vào két sắt Honeywell. Bên trong chỉ còn phong bì tiền mặt và chiếc nhẫn cưới nằm lăn lóc trên lớp vải nhung đen.

"Con bé," Ngọc nghiến răng, cơ hàm nổi cuộn lên, mặt đanh lại như đá. "Con bé lấy rồi."

Hai người phụ nữ nhìn nhau — trong ánh mắt họ không chỉ có tức giận, mà còn có nỗi sợ. Sợ mất quyền kiểm soát. Sợ kế hoạch ba ngày chuẩn bị tan thành mây khói.

Họ cùng quay xuống tầng một.

Lan Anh đang ngồi ở bàn ăn, ăn sáng bằng bát cháo trắng với trứng vịt muối Tân Hiệp. Hộp sữa TH True Milk mua tối qua đặt bên cạnh, nắp đã mở. Cô ngẩng lên khi thấy bà Hạnh và Ngọc xuất hiện, mặt cả hai đều tím tái.

"Sổ hồng đâu?" Bà Hạnh hỏi, giọng rít qua kẽ răng. Tay bà chỉ thẳng vào mặt Lan Anh, chiếc nhẫn vàng 24K lấp lánh dưới ánh đèn.

Lan Anh đặt muỗng xuống cạnh bát cháo, lau miệng bằng khăn giấy. Động tác chậm rãi, từ tốn — như thể cô đang trong một buổi họp công ty chứ không phải giữa trận chiến gia đình.

"Sổ hồng nào ạ, mẹ?"

"Đừng có giả vờ! Sổ hồng căn nhà này! Cô lấy từ két sắt tối qua phải không?"

Lan Anh nhìn thẳng vào mắt bà Hạnh, giọng bình tĩnh, mỗi từ phát ra đều đặn như tiếng đồng hồ.

"Mẹ nói con lấy sổ hồng? Mẹ muốn nói con lấy sổ hồng của chính con? Sổ hồng đứng tên Trần Thị Lan Anh, số căn cước công dân 054199012345?"

Bà Hạnh ngây ra một giây, miệng há hốc. Câu hỏi đó đánh thẳng vào điểm yếu: bà không có quyền gì với sổ hồng của người khác.

"Thì... thì cũng phải để cho gia đình biết chứ!"

"Mẹ à, con hỏi mẹ một câu," Lan Anh nói, đặt hai tay lên bàn, lưng thẳng. "Mẹ mở két sắt phòng ngủ của con bằng chìa khóa nào? Và mẹ mở để làm gì lúc sáu giờ sáng, khi con chưa thức dậy?"

Bà Hạnh nghẹn lời. Mặt bà từ tím tái chuyển sang đỏ ửng, gân trên cổ nổi lên từng sợi như rễ cây. Bà mở miệng, khép lại, rồi mở ra — không phát ra âm thanh nào.

Ngọc bước tới, đặt tay lên vai mẹ, cố lấy lại thế chủ động.

"Lan Anh, em đừng có quá đáng. Mẹ chỉ muốn kiểm tra tài sản gia đình thôi."

"Chị Ngọc," Lan Anh đứng dậy, ghế gỗ đẩy lùi ra sau, chân ghế cào trên sàn đá hoa cương phát ra tiếng rít sắc, "em nói cho chị rõ một lần này. Căn nhà này là tài sản riêng của em, mua ngày 10 tháng 6 năm 2023, trước ngày đăng ký kết hôn với anh Minh đúng bốn tháng mười lăm ngày. Bằng tiền riêng của em, từ tài khoản Vietcombank số 0071000, chuyển khoản qua hệ thống Napas cho Công ty cổ phần Vinhomes."

Cô dừng lại, hít một hơi.

"Theo Điều 43 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014, tài sản có trước khi kết hôn là tài sản riêng, không phải tài sản chung vợ chồng, và do đó không thuộc di sản thừa kế khi một bên qua đời. Anh Minh không có quyền sở hữu đối với căn nhà này khi anh ấy còn sống — nên khi anh ấy mất, mẹ cũng không thể thừa kế thứ không thuộc về anh ấy."

"Cô trích dẫn luật cho tôi nghe à?" Bà Hạnh quát, nước bọt bắn ra, rơi lên mặt bàn gỗ lim.

"Dạ vâng. Vì con thấy mẹ và chị đang vi phạm pháp luật."

Câu nói đó như một quả lựu đạn ném giữa phòng khách.

Ngọc mặt cắt không còn giọt máu, đôi môi son đỏ nổi bật trên nền da trắng bệch. Bà Hạnh lùi lại hai bước, va vào tường, lưng đập vào khung ảnh thờ Minh treo trên tường.

Khung ảnh rung lắc, suýt rơi. Bà Hạnh với tay giữ lại, ngón tay chạm vào kính ảnh — trong ảnh, Minh cười hiền lành, mặc áo sơ mi trắng.

"Vi phạm? Cô nói mẹ chồng cô vi phạm pháp luật?" Bà Hạnh hét lên, giọng cao vút chói tai, vang khắp tầng một.

"Mở két sắt người khác mà không được phép, với mục đích lấy giấy tờ tài sản — điều đó có thể cấu thành hành vi 'Chiếm đoạt, mua bán, tiêu hủy tài liệu' theo Bộ luật Hình sự. Chưa kể việc chị Ngọc liên hệ với cán bộ Văn phòng đăng ký đất đai quận Thủ Đức để can thiệp trái phép — đó là lợi dụng chức vụ quyền hạn."

Bà Hạnh chỉ thẳng vào mặt Lan Anh, ngón tay run bần bật.

"Cô... cô dám đe dọa mẹ chồng?"

"Con không đe dọa. Con chỉ nêu sự thật. Và con khuyên mẹ — đừng để chị Ngọc kéo mẹ vào chuyện vi phạm pháp luật."

Im lặng kéo dài. Chỉ có tiếng đồng hồ treo tường Seiko tích tắc trong phòng khách, và tiếng máy lạnh Daikin rù rù từ góc phòng.

Ngọc rút điện thoại iPhone 15 Pro Max ra, quay số, bước sang góc phòng.

"Anh Khoa hả? Em Ngọc đây. Cái vụ sáng nay hoãn lại nhé. Có vấn đề."

Cô cúp máy, quay sang nhìn Lan Anh, ánh mắt đầy thù hận — như mắt rắn hổ mang bị dồn vào góc.

"Em nghĩ em thắng rồi hả? Chưa đâu."

"Em không nghĩ mình thắng. Em chỉ bảo vệ tài sản của mình."

Lan Anh bước ra khỏi phòng khách, mang theo bát cháo chưa ăn hết.

Vào bếp, cô đặt bát xuống bồn rửa inox, tay vịn vào cạnh bồn. Toàn thân cô run lên, đầu gối mềm nhũn, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.

Cô đã đối đầu trực diện với mẹ chồng và chị chồng lần đầu tiên trong ba năm.

Và cô không gục ngã.

Nhưng cô biết — đây mới chỉ là hiệp một. Ngọc vừa gọi cho "anh Khoa" — người quen ở Văn phòng đăng ký đất đai. Họ đã hoãn kế hoạch, nhưng chưa từ bỏ.

Lan Anh mở điện thoại, nhắn tin cho luật sư Trí: "Chú Trí, họ đã biết sổ hồng không còn trong két. Chị chồng gọi cho người quen ở Văn phòng đăng ký đất đai quận Thủ Đức, hoãn kế hoạch. Con nghĩ họ sẽ leo thang."

Tin nhắn hiện hai dấu tích xanh ngay lập tức. Luật sư Trí trả lời trong vòng một phút: "Chú đã đặt vé. Bay Vietnam Airlines chuyến VN1372 lúc 14h00 ngày mai, từ sân bay Phú Bài đến Tân Sơn Nhất. Con giữ bình tĩnh, không ký bất cứ thứ gì."

Lan Anh cất điện thoại vào túi quần, hít một hơi sâu.

Ngày mai. Chỉ cần qua ngày mai.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...