Chương 5: Đòn Phản Công Của Ngọc

Nhưng Ngọc không chờ đến ngày mai.

Chiều hôm đó, lúc ba giờ, Lan Anh đang ngồi trong phòng riêng kiểm tra email công việc thì nghe tiếng chuông cửa vang lên từ tầng một.

Cô mở ứng dụng camera an ninh trên điện thoại — hệ thống bốn camera Hikvision cô lắp sau khi Minh mất, tốn sáu triệu đồng bao gồm ổ cứng lưu trữ hai terabyte. Hai người đàn ông đứng trước cổng sắt: một người mặc sơ mi trắng bỏ trong quần âu, khoảng bốn mươi tuổi, đeo kính gọng bạc, cặp da màu nâu kẹp dưới nách; người kia trẻ hơn, khoảng ba mươi lăm, mặc áo polo xanh navy có thêu logo Sở Tài nguyên và Môi trường, cầm một tập hồ sơ.

Bà Hạnh đã xuống mở cửa, bước đi nhanh nhẹn bất thường, chiếc dép lê gõ lộp cộp trên sàn đá.

"Chào bà, tôi là Phạm Quốc Bảo, luật sư thuộc Văn phòng luật sư Nguyễn Văn Phong, số 45 đường Nguyễn Hữu Thọ, quận 7. Và đây là anh Trần Đình Khoa, chuyên viên Văn phòng đăng ký đất đai quận Thủ Đức."

Lan Anh đứng bật dậy, máu dồn lên mặt nóng ran.

Ngọc đã mời luật sư và người ở Văn phòng đăng ký đất đai đến tận nhà — chỉ vài tiếng sau khi bị hoãn kế hoạch. Nhanh hơn cô dự kiến.

Cô bước xuống tầng một, mỗi bậc cầu thang như dài thêm một mét. Khi đến phòng khách, bốn người đã ngồi quanh bộ bàn khách gỗ hương — bà Hạnh ở đầu bàn, Ngọc bên phải, luật sư Bảo đối diện, và anh Khoa ở góc, tay lật lật tập hồ sơ.

Trên bàn đã có ấm trà Ô Long và bốn chén sứ Minh Long. Ngọc đã chuẩn bị kỹ — muốn tạo không khí "hòa giải gia đình", nhưng thực chất là bẫy pháp lý.

"Ồ, con dâu đây rồi," bà Hạnh ngoảnh lại, nụ cười đắc thắng lộ rõ trên đôi môi mỏng. "Ngồi xuống đi, Lan Anh. Có mấy người muốn nói chuyện với con."

Lan Anh kéo ghế ngồi xuống, lưng thẳng, hai tay đặt trên bàn. Cô không cầm chén trà — không nhận bất cứ thứ gì từ họ, kể cả sự lịch sự giả tạo.

Luật sư Bảo mở cặp da, lấy ra một tập giấy A4 đóng bìa nhựa trong.

"Chị Lan Anh, tôi là đại diện pháp lý của bà Nguyễn Thị Hạnh. Bà Hạnh yêu cầu chị hợp tác trong việc xác minh quyền sở hữu căn biệt thự tại lô BT-07, khu đô thị Vinhomes Grand Park, phường Long Thạnh Mỹ, thành phố Thủ Đức."

"Xác minh gì?" Lan Anh hỏi, giọng lạnh như nước đá.

"Theo thông tin chúng tôi có được, căn biệt thự được mua bằng nguồn tiền mà bà Hạnh cho rằng một phần đến từ tài sản chung của gia đình, thông qua khoản hỗ trợ tài chính mà bà đã chuyển cho con trai — anh Nguyễn Văn Minh — trước đó."

Lan Anh nhìn thẳng vào luật sư Bảo, không chớp mắt.

"Ông Bảo, ông có bằng chứng nào cho khoản 'hỗ trợ tài chính' đó không? Sao kê ngân hàng? Giấy vay mượn có công chứng? Biên nhận chuyển tiền qua Napas? Hay ít nhất một tin nhắn Zalo xác nhận?"

Luật sư Bảo ngừng một giây, ngón tay gõ lên mặt bàn hai lần. Ông liếc sang bà Hạnh — ánh mắt đó nói lên tất cả: ông không có gì trong tay.

"Chúng tôi đang trong quá trình thu thập..."

"Nghĩa là không có," Lan Anh ngắt lời, giọng sắc như lưỡi dao rọc giấy. "Ông đến đây với lời tuyên bố quyền sở hữu nhưng không có bất kỳ chứng cứ nào. Trong khi đó, tôi có đầy đủ: hợp đồng mua bán công chứng, sao kê Vietcombank, trích lục sổ hồng."

Anh Khoa — người ở Văn phòng đăng ký đất đai — lên tiếng, giọng có phần ngượng ngùng, mồ hôi rịn ra trên trán dù máy lạnh đang chạy mười tám độ.

"Chị Lan Anh, thực ra tôi đến theo lời mời của chị Ngọc. Chị ấy nói cần xác minh tình trạng pháp lý của sổ hồng..."

"Anh Khoa," Lan Anh quay sang, ánh mắt đâm thẳng vào mặt anh ta, "tôi hỏi thẳng anh. Anh đến đây với tư cách gì? Tư cách cá nhân hay đại diện Văn phòng đăng ký đất đai quận Thủ Đức? Nếu đại diện cơ quan, anh có giấy giới thiệu có chữ ký của Trưởng văn phòng không?"

Anh Khoa lắp bắp, mặt đỏ bừng từ cổ lên tai. Tay anh ta vô thức nhét tập hồ sơ có logo Sở Tài nguyên xuống dưới gầm bàn.

"Tôi... tôi đến với tư cách cá nhân. Chị Ngọc là bạn của vợ tôi..."

"Vậy anh không có thẩm quyền gì ở đây cả. Nhưng anh mặc áo có logo cơ quan, mang theo hồ sơ có tiêu đề Sở Tài nguyên, đến nhà một công dân đang có tranh chấp tài sản — để 'hỗ trợ' một bên tranh chấp. Hành vi này có thể bị xem xét kỷ luật theo Luật Cán bộ, công chức 2008, và nếu nghiêm trọng, có thể bị truy cứu về tội 'Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ' theo Điều 356 Bộ luật Hình sự."

Anh Khoa đứng bật dậy, ghế lùi ra sau đánh rầm. Mặt anh ta tái xanh như người bị ong đốt.

"Chị... chị nói vậy là quá đáng..."

"Tôi không nói quá đáng. Tôi đang bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình. Và tôi đang ghi âm toàn bộ cuộc trò chuyện này." Lan Anh giơ điện thoại lên — màn hình hiện ứng dụng ghi âm đang chạy, đồng hồ đếm đã qua phút thứ bảy.

Bà Hạnh đập tay xuống bàn, tách trà rung lắc, nước trà văng ra mặt bàn gỗ hương.

"Lan Anh! Cô dám xúc phạm khách của tôi trong nhà tôi?"

"Nhà của mẹ?" Lan Anh đứng dậy, giọng vẫn bình tĩnh nhưng từng chữ rõ ràng như đóng đinh lên tường. "Mẹ ơi, đây là nhà của con. Sổ hồng đứng tên con. Con mua bằng tiền của con. Mẹ là người được con mời về ở cùng sau khi anh Minh mất — vì tình thương, không phải vì nghĩa vụ pháp lý."

Câu nói đó rơi xuống phòng khách như một quả bom chùm.

Bà Hạnh ngồi sững, miệng há hốc, tay bám vào thành ghế. Gân trên mu bàn tay nổi cuồn cuộn dưới làn da nhăn nheo.

Ngọc nhìn Lan Anh bằng ánh mắt không thể tin được — cô em dâu quê mùa, ba năm chỉ biết cúi đầu, bỗng dưng biến thành một con người khác hoàn toàn. Ngọc quay sang luật sư Bảo, giọng gấp gáp.

"Anh Bảo, anh nói gì đi!"

Luật sư Bảo ho khan, ngón tay cái và ngón trỏ xoay xoay chiếc bút Parker trên tay. Ông gấp tập giấy lại, nhét vào cặp da.

"Tôi... tôi nghĩ chúng ta cần xem xét lại hồ sơ trước khi tiếp tục."

"Ông nên xem xét kỹ," Lan Anh nói. "Vì nếu ông tiếp tục tư vấn cho thân chủ đòi chiếm đoạt tài sản hợp pháp của người khác mà không có cơ sở pháp lý, Đoàn Luật sư thành phố Hồ Chí Minh có thể xem xét về đạo đức nghề nghiệp theo Luật Luật sư 2006 và Bộ Quy tắc đạo đức nghề nghiệp luật sư."

Luật sư Bảo đứng dậy, cúi đầu không nhìn ai.

"Tôi xin phép ra về. Tôi cần nghiên cứu thêm hồ sơ."

Anh Khoa cũng đứng lên theo, tay ôm chặt tập hồ sơ vào ngực như sợ ai nhìn thấy, không dám nhìn Lan Anh.

Hai người đàn ông bước ra cửa, gót giày gõ nhanh trên sàn đá — tiếng bước chân của kẻ rút lui.

Ngọc chạy theo, tiếng giày cao gót lách cách, giọng gấp gáp vang ra sân.

"Anh Bảo, anh không thể bỏ đi như vậy! Anh đã hứa..."

"Chị Ngọc," luật sư Bảo quay lại, giọng thấp, "tôi khuyên chị nên tìm hiểu kỹ hơn về tài sản riêng trước hôn nhân theo Điều 43 Luật Hôn nhân và Gia đình. Vụ này... không đơn giản như chị nói với tôi ban đầu."

Tiếng xe hơi nổ máy, rồi lăn bánh ra khỏi cổng. Cánh cổng sắt đóng lại với tiếng kêu rít rỉ.

Lan Anh đứng giữa phòng khách, một mình.

Mồ hôi ướt đẫm lưng áo sơ mi, ướt đến mức vải dính vào da, nhưng khuôn mặt cô bình thản — bình thản của người đã liều hết.

Bà Hạnh vẫn ngồi trên ghế sofa, im lặng. Đôi mắt bà nhìn vào vết nước trà loang trên mặt bàn. Lần đầu tiên trong ba năm, bà Hạnh không nói được một lời nào.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...