Chương 6: Luật Sư Trí Đến Sài Gòn
Ngày hôm sau, luật sư Đặng Minh Trí hạ cánh tại sân bay Tân Sơn Nhất lúc mười lăm giờ ba mươi.
Ông Trí sáu mươi hai tuổi, tóc bạc trắng, dáng người cao gầy, bước đi nhanh nhẹn của một người đã quen ra vào tòa án suốt ba mươi năm. Chiếc áo sơ mi trắng ngắn tay, quần tây xám, giày da đen — bộ đồng phục bất thành văn của ông.
Lan Anh đón ông tại cửa đến ga quốc nội, tay cầm chai nước suối Lavie.
"Chú Trí."
"Lên xe đi con. Chú muốn đến nhà con trước bảy giờ tối."
Trên đường về Vinhomes Grand Park, Lan Anh kể lại toàn bộ sự việc ngày hôm qua — luật sư Bảo, anh Khoa, và phản ứng của bà Hạnh.
Ông Trí nghe, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu.
"Con xử lý tốt," ông nói khi xe dừng trước cổng biệt thự. "Nhưng chưa đủ. Họ sẽ không dừng lại."
"Chú nghĩ họ sẽ làm gì tiếp?"
"Nếu chú là Ngọc, chú sẽ tìm cách khác — không qua đường chính diện nữa. Có thể là vu khống, hoặc gây sức ép tinh thần để buộc con tự nguyện rời đi."
Cổng biệt thự mở. Lan Anh dẫn luật sư Trí vào phòng khách.
Bà Hạnh đang ngồi trên sofa, tay cầm điều khiển tivi nhưng mắt nhìn ra cửa.
Khi thấy ông Trí bước vào, bà Hạnh đứng bật dậy.
"Ai đây?"
"Chào bà Hạnh," ông Trí cúi đầu chào, giọng lịch sự nhưng không hề nồng ấm. "Tôi là luật sư Đặng Minh Trí, Đoàn Luật sư thành phố Hồ Chí Minh, giấy phép hành nghề số 12XXX cấp bởi Bộ Tư pháp. Tôi là đại diện pháp lý của cháu Lan Anh."
Bà Hạnh nhìn ông Trí, rồi nhìn Lan Anh, mắt đầy phẫn nộ.
"Con dâu tôi thuê luật sư để chống lại mẹ chồng à?"
"Bà Hạnh, xin bà ngồi xuống," ông Trí nói, kéo ghế ngồi đối diện. "Tôi đến đây không phải để chống lại ai. Tôi đến để làm rõ một số vấn đề pháp lý, tránh cho tất cả các bên những hậu quả không đáng có."
Bà Hạnh ngồi xuống, lưng cứng đờ.
Ông Trí mở cặp da, lấy ra tập hồ sơ đã chuẩn bị.
"Đây là bản sao công chứng hợp đồng mua bán căn biệt thự số 25/2023/HĐMB-VGP, ký ngày 10 tháng 6 năm 2023, giữa Công ty cổ phần Vinhomes và chị Trần Thị Lan Anh. Giá trị hợp đồng: 4.800.000.000 đồng."
Ông đặt tờ giấy lên bàn.
"Đây là bản sao kê tài khoản Vietcombank của chị Lan Anh, thể hiện giao dịch chuyển khoản 4,8 tỷ đồng ngày 15 tháng 6 năm 2023. Nguồn tiền: từ tài khoản tiết kiệm đã tích lũy trong tám năm làm việc tại tập đoàn Hòa Phát."
Ông đặt thêm tờ thứ hai.
"Và đây là bản trích lục sổ hồng từ Văn phòng công chứng Nguyễn Đình Chiểu, xác nhận quyền sở hữu duy nhất thuộc về Trần Thị Lan Anh. Ngày cấp sổ: 20 tháng 7 năm 2023. Ngày đăng ký kết hôn giữa Lan Anh và anh Minh: 15 tháng 10 năm 2023 — tức là bốn tháng sau khi mua nhà."
Bà Hạnh nhìn ba tờ giấy trên bàn, mặt từ phẫn nộ chuyển sang hoang mang.
"Bà Hạnh," ông Trí nói, giọng chậm rãi, "căn nhà này là tài sản riêng của Lan Anh, được xác lập trước hôn nhân. Theo Điều 43 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014, tài sản riêng trước hôn nhân không phải tài sản chung vợ chồng, và do đó không thuộc di sản thừa kế khi một bên qua đời."
"Nhưng... nhưng Minh ở đây..." bà Hạnh lắp bắp.
"Anh Minh ở đây với tư cách chồng của chị Lan Anh, không phải chủ sở hữu. Anh Minh không có quyền sở hữu đối với căn nhà này, và do đó bà cũng không có quyền thừa kế."
Bà Hạnh ngồi im, đôi mắt nhìn vào khoảng không.
Ông Trí tiếp tục, giọng nghiêm trọng hơn.
"Bà Hạnh, tôi cần nói thêm một điều. Việc bà tự ý mở két sắt trong phòng ngủ của Lan Anh mà không được sự đồng ý — hành vi này có thể bị xem xét theo Điều 12 Luật An ninh mạng 2018 về xâm phạm đời tư, và nghiêm trọng hơn, nếu mục đích là lấy sổ hồng để chuyển nhượng trái phép, đó là dấu hiệu của Điều 174 Bộ luật Hình sự 2015 — tội 'Lừa đảo chiếm đoạt tài sản'."
Bà Hạnh rùng mình, hai vai run lên.
"Tôi... tôi chỉ muốn xem..."
"Bà ơi," ông Trí nói, giọng dịu xuống, "tôi không muốn đưa việc này ra tòa. Không ai muốn mẹ chồng và con dâu kiện nhau trước mặt hàng xóm. Nhưng bà cần hiểu: Lan Anh có toàn quyền sở hữu căn nhà này, và bà không có quyền ép buộc cô ấy chuyển nhượng."
Im lặng kéo dài.
Bà Hạnh ngước lên, mắt đỏ hoe.
"Tôi... tôi chỉ nghĩ đến tương lai của gia đình. Minh mất rồi, tôi già rồi..."
"Con hiểu mẹ," Lan Anh nói, lần đầu tiên giọng cô mềm đi. "Nhưng con không thể ký giấy chuyển nhượng tài sản của mình cho người khác, dù đó là mẹ chồng."
Ông Trí gật đầu.
"Tôi đề xuất thế này. Lan Anh vẫn giữ quyền sở hữu. Bà Hạnh vẫn được ở lại căn nhà, không ai đuổi bà đi. Nhưng việc ép buộc chuyển nhượng — phải dừng lại ngay."
Bà Hạnh gật đầu chậm rãi, nước mắt lăn xuống má nhăn nheo.
"Vậy còn Ngọc thì sao?" bà hỏi, giọng nhỏ.
"Chị Ngọc cần hiểu rằng chị ấy không có bất kỳ quyền lợi gì đối với căn nhà này," ông Trí nói. "Và nếu chị ấy tiếp tục liên hệ với cán bộ nhà nước để can thiệp trái phép, tôi sẽ gửi đơn tố giác đến Thanh tra Sở Tài nguyên và Môi trường thành phố Hồ Chí Minh."
Cánh cửa phòng khách bật mở. Ngọc bước vào, mặt đỏ bừng, tay cầm điện thoại.
"Tôi nghe hết rồi!" Ngọc hét, giọng chói tai. "Ông luật sư, ông đừng có dọa gia đình tôi!"
Ông Trí đứng dậy, nhìn thẳng vào Ngọc.
"Chị Ngọc, tôi không dọa. Tôi trình bày pháp luật. Và tôi khuyên chị — hãy tìm một luật sư riêng cho mình, thay vì nhờ 'bạn của vợ' ở Văn phòng đăng ký đất đai."
Ngọc nghiến răng, quay người bước ra, tiếng gót giày gõ lên sàn đá hoa cương sắc lạnh.
Cánh cửa sập lại.