Chương 5: Cuộc Đua Thời Gian Tại Nhà Hát Phương Nam

Nguyễn Hoàng Long đứng trước gương, ánh đèn mờ ảo phản chiếu hình ảnh của một người đàn ông đang trăn trở.

Hơi thở của anh nặng nề, từng nhịp tim đập như tiếng trống dồn dập trong lòng ngực.

Đến từ châu Âu, Long mang theo trong mình những khát vọng lớn lao về nghệ thuật ballet, nhưng nay phải đối mặt với một thực tế phũ phàng tại Nhà hát Phương Nam.

Hội đồng nghệ thuật nơi đây, với những gương mặt già cỗi và tư duy bảo thủ, đang bám víu vào truyền thống mà không chịu mở lòng cho sự đổi mới.

Long biết rằng để thực hiện được giấc mơ của mình, anh phải tìm mọi cách để thuyết phục họ.

Nhưng không chỉ có vậy, tập đoàn giải trí Phương Đông đang âm thầm dàn dựng những kế hoạch mờ ám nhằm thương mại hóa nhà hát.

Điều này không chỉ đe dọa sự tồn tại của nghệ thuật ballet mà còn có thể khiến mọi giá trị nghệ thuật bị xóa nhòa.

Lê Bích Ngọc, nghệ sĩ chính của đoàn ballet, đang đứng giữa hai lựa chọn: một bên là sự nghiệp, bên kia là nguyên tắc nghệ thuật.

Long biết Bích Ngọc là người có tầm nhìn và quyết tâm, nhưng cô cũng không dễ dàng từ bỏ những gì đã đạt được.

Đêm nay, ánh đèn sân khấu sẽ không chỉ chiếu sáng những điệu nhảy, mà còn thắp lên cuộc chiến về linh hồn nghệ thuật.

Tại một quán cà phê nhỏ gần nhà hát, Long và Bích Ngọc gặp nhau.

Hương cà phê thơm nồng, nhưng không thể xua tan đi nỗi lo lắng đang dồn nén trong lòng họ.

“Em đã nghe về kế hoạch của tập đoàn Phương Đông chưa?” Long hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ.

Bích Ngọc gật đầu, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm.

“Chúng ta cần phải làm gì đó, không thể để họ phá hoại buổi biểu diễn sắp tới.”

Long nhìn vào mắt cô, trong ánh mắt ấy có một ngọn lửa cháy bỏng.

“Em muốn ký hợp đồng bảo vệ quyền lợi nghệ thuật và tài sản riêng của mình trước khi chúng ta hợp tác.”

Long mỉm cười, sự quyết đoán của cô khiến anh cảm thấy an tâm hơn.

“Được thôi, nhưng chúng ta phải hành động nhanh chóng.”

Bích Ngọc gật đầu, trong lòng cô cảm nhận được rằng mọi thứ đang trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Trong 24 giờ tới, họ không chỉ phải chuẩn bị cho buổi biểu diễn mà còn phải ngăn chặn kế hoạch hối lộ 2 tỷ VNĐ từ tập đoàn Phương Đông.

Long đã có một kế hoạch cụ thể, anh nhấc điện thoại lên và gọi cho một người bạn cũ làm việc tại ngân hàng BIDV.

“Tôi cần một bản sao kê tài khoản, có liên quan đến các giao dịch gần đây.”

Giọng nói của người bạn bên kia đầu dây vang lên, “Được, tôi sẽ giúp cậu.”

Long tắt điện thoại, sự hồi hộp bắt đầu dâng trào.

“Chúng ta cần một bằng chứng rõ ràng để đối phó với họ.”

Bích Ngọc nắm chặt tay, ánh mắt cô sáng bừng lên.

“Tôi sẽ xem xét các camera an ninh tại nhà hát, có thể chúng ta sẽ tìm được điều gì đó.”

Hai người cùng nhau di chuyển đến Nhà hát Phương Nam, nơi những ánh đèn đã tắt và không khí trở nên tĩnh lặng.

Khi họ bước vào, từng bước chân vang vọng như một tiếng gọi của những linh hồn nghệ thuật đã từng sống và cháy bỏng tại đây.

Bích Ngọc đi thẳng đến phòng giám sát, nơi chứa đựng những hình ảnh ghi lại từng khoảnh khắc của các buổi biểu diễn.

“Chúng ta phải nhanh lên, không có thời gian để lãng phí.”

Long mở cửa phòng, ánh sáng từ màn hình máy tính chiếu sáng khuôn mặt anh, phản chiếu sự quyết tâm không thể nào nguôi.

Họ bắt đầu truy tìm các đoạn video từ những ngày trước, ánh mắt chăm chú theo dõi từng khung hình.

Và rồi, một hình ảnh bất ngờ xuất hiện trên màn hình, một người đàn ông lén lút trao đổi một phong bì cho Trần Tiến Dũng, thành viên hội đồng nghệ thuật.

“Đó là bằng chứng!” Bích Ngọc thốt lên, lòng đầy phấn khích.

Long nhanh chóng ghi lại đoạn video, hy vọng rằng đây sẽ là vũ khí sắc bén trong cuộc chiến sắp tới.

Không chỉ có video, bản sao kê từ ngân hàng BIDV cũng đã được gửi đến, chứng minh sự liên quan giữa Trần Tiến Dũng và tập đoàn Phương Đông.

Họ cảm nhận được thời gian đang trôi qua từng giây từng phút, như một chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược.

“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho buổi biểu diễn và công bố những bằng chứng này.” Long nói, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

Bích Ngọc gật đầu, sự quyết tâm của họ đã trở thành động lực mạnh mẽ.

Họ bước ra khỏi Nhà hát trong màn đêm tĩnh lặng, nhưng trong lòng mỗi người đều có một ngọn lửa đang bùng cháy.

Dù khó khăn phía trước còn nhiều, nhưng họ sẽ chiến đấu để bảo vệ nghệ thuật và linh hồn của Nhà hát Phương Nam.

“Long, em không thể ngồi yên khi thấy nghệ thuật của chúng ta bị đe dọa như vậy,” Bích Ngọc nói, giọng cô tràn đầy khát khao.

“Tôi biết, Ngọc.

Nhưng chúng ta cần phải thuyết phục được những người trong hội đồng nghệ thuật.

Họ là những người có quyền quyết định.”

“Nhưng nếu họ đã bị mua chuộc, thì sao?” Bích Ngọc nhấn mạnh, đôi mắt cô ánh lên sự lo lắng.

“Chúng ta không thể để cái ác chiến thắng.

Chúng ta cần phải vạch trần sự thật,” Long khẳng định, sự tự tin trong giọng nói của anh khiến Bích Ngọc cảm thấy vững lòng hơn.

“Em sẽ cùng anh.

Chúng ta sẽ không bỏ cuộc.”

Long khẽ gật đầu, lòng anh nặng trĩu nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Cả hai cùng nhau bước ra ngoài, ánh đèn đường chập chờn chiếu sáng những khuôn mặt đầy quyết tâm.

“Chúng ta sẽ làm mọi thứ cần thiết để bảo vệ nghệ thuật,” Bích Ngọc thì thầm, như một lời nguyện cầu.

Long nắm chặt tay cô, “Chúng ta sẽ không đơn độc.”

Họ bước đi, trong tâm trí đầy ắp những kế hoạch và quyết tâm đấu tranh cho nghệ thuật mà họ yêu quý.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...