Chương 7: Đêm Trước Đại Nhạc Hội
Nguyễn Hoàng Long đứng giữa phòng tập tại Nhà hát Phương Nam, ánh đèn neon vàng nhạt chiếu sáng từng góc nhỏ của không gian.
Trên sàn gỗ bóng loáng, những bước nhảy của các vũ công đang diễn ra, nhưng trong lòng anh, sự lo lắng đang dâng trào như sóng biển.
Thời gian chỉ còn lại chưa đầy 24 giờ cho buổi biểu diễn quan trọng, và áp lực từ tập đoàn Phương Đông như một bóng ma đe dọa từng bước chân anh.
Lê Bích Ngọc, nghệ sĩ chính của đoàn, bước vào với gương mặt đầy quyết tâm, nhưng ánh mắt cô lại chứa đựng nỗi lo âu như những áng mây nặng trĩu trước cơn bão.
Cô nhìn Nguyễn Hoàng Long, đôi tay siết chặt lại, lòng đầy bồn chồn.
“Chúng ta cần phải có một thỏa thuận rõ ràng trước khi tiến hành hợp tác,” Bích Ngọc nói, giọng điệu nghiêm nghị, trong khi ánh mắt cô như những tia lửa đang bùng lên giữa đêm tối.
“Cô lo lắng về điều gì?” Long hỏi, đôi lông mày nhíu lại, cố gắng đọc được cảm xúc của cô như một cuốn sách chưa được mở ra.
“Tôi không muốn những gì chúng ta tạo ra bị biến thành sản phẩm thương mại hóa,” cô đáp, ánh mắt kiên định, như một ngọn đèn trong màn đêm.
“Điều đó là tất yếu trong nghề nghiệp,” Long thận trọng nói, nhưng trong lòng anh cảm thấy đồng cảm với cô.
Bích Ngọc hít một hơi sâu, rồi tiếp tục: “Tôi muốn ký hợp đồng bảo vệ quyền lợi nghệ thuật của chúng ta, cũng như tài sản riêng của tôi.”
Long gật đầu, nhận ra rằng sự thận trọng của cô không phải là không có lý do.
“Tôi đồng ý,” anh nói, “Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ nghệ thuật.”
Sau khi thỏa thuận xong, họ cùng nhau ngồi xuống bàn làm việc, nơi những bản hợp đồng đã được chuẩn bị sẵn, giấy tờ ngay ngắn với mực đen tươi sáng.
Long rút ra một bản sao kê ngân hàng từ BIDV, số tiền 2 tỷ VNĐ trong đó như một lời cảnh báo thực sự về sự hối lộ mà tập đoàn Phương Đông đã âm thầm thực hiện.
“Nhìn đi, đây là bằng chứng rõ ràng cho thấy họ đang cố gắng mua chuộc các thành viên trong hội đồng nghệ thuật,” Long chỉ vào con số in đậm trên giấy, lòng anh như có một ngọn lửa đang bùng cháy.
Bích Ngọc nhìn vào bản sao kê, ánh mắt cô bừng sáng khi nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình huống, như gặp được ánh sáng trong đường hầm tối tăm.
“Chúng ta cần phải làm gì đó ngay bây giờ!” cô kêu lên, vẻ quyết tâm trong giọng nói khiến Long cảm thấy phấn chấn như được truyền thêm sức mạnh.
“Tôi có một ý tưởng,” anh nói, rồi bắt đầu vạch ra kế hoạch chi tiết, từng bước một như họ đang diễn tập cho một vở kịch lớn.
Họ quyết định sẽ thu thập thêm bằng chứng từ cuộc gọi giữa Trần Tiến Dũng và các thành viên hội đồng nghệ thuật, để lật tẩy những âm mưu đen tối đang diễn ra.
Long lấy điện thoại ra, khởi động ứng dụng ghi âm, và cùng Bích Ngọc lén lút theo dõi cuộc gọi diễn ra tại một quán cà phê gần đó, nơi mà những bí mật thường bị chôn giấu trong những câu chuyện thường nhật.
“Chúng ta sẽ phải cẩn thận,” Long nhắc nhở khi họ đứng ở một góc khuất, không ai chú ý đến sự hiện diện của họ, như những bóng ma lẩn khuất trong đêm.
Âm thanh từ cuộc gọi vang lên, rõ ràng từng từ, như một lời khẳng định cho những gì họ đang điều tra, và lòng họ như đang dồn nén lại từng giọt mồ hôi lạnh.
“Nếu không có 2 tỷ VNĐ, chúng ta sẽ không thể làm gì để ngăn chặn buổi biểu diễn,” một giọng nói khàn khàn phát ra từ điện thoại, như một tiếng chuông báo động vang lên trong đầu họ.
Bích Ngọc và Long nhìn nhau, ánh mắt họ chứa đựng sự quyết tâm mạnh mẽ, như hai chiến binh chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
“Chúng ta có thể dùng đoạn ghi âm này làm bằng chứng,” cô nói, lòng tràn đầy hy vọng, nhưng trong thâm tâm vẫn có nỗi lo lắng không nguôi.
Nhưng áp lực thời gian vẫn đè nặng lên họ như một tảng đá lớn, không thể nào gỡ bỏ.
Chỉ còn chưa đầy 24 giờ trước buổi biểu diễn, trong khi những mối đe dọa từ tập đoàn Phương Đông không ngừng gia tăng, và sự im lặng của chính quyền như một cái bóng đen bao trùm.
“Chúng ta phải lấy được những trích xuất camera an ninh từ Nhà hát Phương Nam,” Long quyết định, đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm, như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Họ nhanh chóng quay trở lại nhà hát, nơi ánh đèn vẫn sáng rực rỡ, nhưng lòng dạ của họ lại tối tăm như những bí mật đang bị giấu kín.
Long bấm tay vào cửa kính văn phòng giám đốc, tim đập mạnh khi nghĩ đến những gì sắp phải đối mặt, như một chiến binh trước cổng thành.
“Cô có chắc chắn rằng chúng ta có thể làm được không?” anh hỏi Bích Ngọc, giọng nói đượm vẻ lo lắng, như một đứa trẻ lạc giữa biển người.
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” cô khẳng định, ánh mắt cô hiện lên sự kiên định và dũng cảm, như một nữ anh hùng trong truyền thuyết.
Họ tìm thấy một công tắc nhỏ trên tường, và Long nhanh chóng bấm vào đó, kêu gọi sự chú ý từ một nhân viên bảo vệ, người đang ngồi lướt điện thoại.
“Chúng tôi cần xem trích xuất camera an ninh,” Long nói, giọng điệu mạnh mẽ nhưng vẫn giữ được sự lịch thiệp, như một người đại diện đang yêu cầu quyền lợi chính đáng.
Nhân viên bảo vệ nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ, nhưng trước sự kiên quyết của Bích Ngọc, anh ta cuối cùng cũng miễn cưỡng đồng ý dẫn đường, như một ngọn đèn được thắp sáng giữa đêm tối.
Trong khi đó, lòng họ như đang dần lắng lại, nhưng áp lực vẫn không ngừng gia tăng, như những cơn sóng vỗ về bờ biển không ngừng nghỉ.
“Chỉ còn một ngày nữa,” Bích Ngọc thì thầm, lòng tràn đầy lo lắng và quyết tâm, như một chú chim nhỏ đứng trước cơn bão lớn.
Họ bước vào phòng điều khiển an ninh, nơi những màn hình lớn hiện lên hình ảnh từ khắp nơi trong nhà hát, từng khung hình như những mảnh ghép của một câu đố lớn.
“Tìm kiếm những hình ảnh liên quan đến Trần Tiến Dũng,” Long chỉ đạo, ánh mắt tập trung vào từng khung hình, như một thám tử đang tìm kiếm manh mối.
Khi hình ảnh hiện lên, Bích Ngọc và Long như bị cuốn vào một cuộc chiến không tưởng, nơi mọi thứ đều có thể xảy ra, và mỗi giây phút trôi qua như một cuộc sống trôi đi.
Chỉ một ngày nữa, cuộc chiến về linh hồn nghệ thuật sẽ diễn ra, và họ phải làm mọi cách để bảo vệ nó, như những chiến binh đứng trước cổng thành, không sợ hãi trước những đe dọa từ kẻ thù.