Chương 6: Cuộc Chiến Nghệ Thuật – Đêm Đen Tại Nhà Hát Phương Nam
Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm lớn trên trần nhà hát Phương Nam chiếu rọi xuống, tạo ra một không gian lung linh nhưng cũng đầy căng thẳng.
Nguyễn Hoàng Long đứng giữa sân khấu, ánh mắt của anh dõi theo từng góc cạnh của hiện trường, nơi mà những điệu nhảy ballet không chỉ là nghệ thuật mà còn là tâm hồn của anh.
Nhưng giờ đây, tâm hồn ấy đang bị đe dọa bởi những thế lực mờ ám từ tập đoàn giải trí Phương Đông.
Lê Bích Ngọc, nghệ sĩ chính của đoàn ballet, bước vào với vẻ mặt kiên quyết.
Ánh mắt cô ánh lên sự quyết tâm, nhưng cũng không thiếu đi sự lo lắng.
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.
“Long, chúng ta không thể chấp nhận sự hối lộ này,” Bích Ngọc nói, giọng nói tràn đầy lý trí.
Nguyễn Hoàng Long gật đầu, nhưng sự lo lắng hiện rõ trong từng nét mặt của anh.
“Nhưng chúng ta cần phải có bằng chứng cụ thể để đối phó với họ,” anh trả lời, tay siết chặt lại như thể đang nắm giữ cả số phận của đoàn ballet.
“Em nghĩ mình nên ký hợp đồng bảo vệ quyền lợi nghệ thuật và tài sản riêng trước khi hợp tác,” Bích Ngọc nói, ánh mắt cô lấp lánh, thể hiện sự quyết tâm không chùn bước.
“Đúng, đó là điều cần thiết,” Long đáp, tâm trạng lo lắng hiện rõ qua từng cử chỉ của anh.
Họ nhanh chóng soạn thảo bản hợp đồng, mỗi dòng chữ như chứa đựng cả tâm huyết và quyết tâm bảo vệ nghệ thuật.
Các điều khoản được ghi rõ ràng, từ quyền lợi nghệ thuật cho đến tài sản riêng của Bích Ngọc.
“Nếu có bất kỳ hành động nào làm tổn hại đến nghệ thuật, chúng ta sẽ có quyền yêu cầu bồi thường,” Bích Ngọc nhấn mạnh khi ký tên vào bản hợp đồng.
Nguyễn Hoàng Long ký tên bên cạnh, lòng anh tràn đầy hy vọng và quyết tâm.
Nếu như không có hợp đồng này, những gì họ đã xây dựng có thể bị phá hủy chỉ trong tích tắc.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, đồng hồ điểm 3 giờ chiều.
Buổi biểu diễn quan trọng chỉ còn lại chưa đầy 24 giờ.
“Chúng ta cần phải ngăn chặn kế hoạch hối lộ 2 tỷ VNĐ của tập đoàn Phương Đông,” Long nói, ánh mắt anh dần trở nên sắc sảo và quyết liệt.
Bích Ngọc gật đầu, lòng quyết tâm trong cô mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Chúng ta cần thu thập bằng chứng,” Bích Ngọc nói, giọng cô không còn run rẩy mà đầy tự tin.
Họ nhanh chóng lên kế hoạch kiểm tra các tài liệu liên quan đến tập đoàn Phương Đông.
“Chúng ta cần sao kê từ ngân hàng BIDV,” Long nói, mồ hôi bắt đầu toát ra trên trán anh khi nghĩ đến những rủi ro có thể xảy ra.
“Em sẽ tìm cách lấy bản sao kê đó,” Bích Ngọc khẳng định, cô nhìn thẳng vào mắt Long, thể hiện sự quyết tâm không thể lay chuyển.
Bích Ngọc vội vã rời khỏi sân khấu, lòng cô tràn đầy quyết tâm.
Cô biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến của riêng mình mà còn là cuộc chiến bảo vệ nghệ thuật mà cô yêu quý.
Trong khi đó, Nguyễn Hoàng Long không ngừng quay lại những kỷ niệm đẹp về ballet trong đầu.
Những buổi tập luyện, những giọt mồ hôi rơi trên sàn diễn, và cả những tiếng vỗ tay từ khán giả.
Những kỷ niệm ấy giờ đây như một động lực thúc đẩy anh chiến đấu cho nghệ thuật.
Thời gian trôi qua, Bích Ngọc trở lại với một bản sao kê từ ngân hàng BIDV.
Cô mở ra và chỉ vào số tiền lớn được chuyển đi, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm.
“Đây rồi, bằng chứng hối lộ!” cô kêu lên, lòng vui mừng nhưng cũng không quên sự căng thẳng đang bao trùm.
Long cảm thấy như có một luồng gió mới thổi qua, anh liền lấy máy ghi âm ra.
“Chúng ta cần ghi âm cuộc gọi giữa Trần Tiến Dũng và các thành viên hội đồng nghệ thuật,” Long nói với giọng chắc nịch.
Họ nhanh chóng thiết lập thiết bị ghi âm và chờ đợi những cuộc gọi có thể xảy ra.
Những giây phút chờ đợi trôi qua thật chậm, nhưng mỗi phút đều quý giá.
“Biết đâu họ sẽ không ngần ngại nói ra tất cả,” Bích Ngọc thì thầm, ánh mắt cô sáng lên đầy hy vọng.
Cuối cùng, một cuộc gọi đến từ Trần Tiến Dũng vang lên.
Long và Bích Ngọc nín thở, lắng nghe từng lời nói của Dũng.
“Tôi đã chuyển cho các bạn 2 tỷ VNĐ, không ai có thể biết được,” Dũng nói, giọng nói lạnh lùng và đầy tự tin.
“Chúng ta sẽ dùng số tiền đó để mua chuộc hội đồng nghệ thuật, họ sẽ không bao giờ dám chống lại chúng ta,” Dũng tiếp tục, lòng anh ta như tràn đầy sự kiêu ngạo.
“Chúng ta cần phải cẩn thận, không thể để bị lộ,” một giọng nói khác vang lên, khiến Long và Bích Ngọc càng thêm hồi hộp.
Họ đã có bằng chứng trong tay, nhưng liệu có đủ để ngăn chặn kế hoạch hối lộ này hay không?
Trời đã tối, ánh đèn sân khấu đã được bật lên, nhưng không khí trong nhà hát lại ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Nguyễn Hoàng Long và Lê Bích Ngọc đứng bên nhau, đôi mắt họ ánh lên sự quyết tâm và một niềm tin mãnh liệt vào nghệ thuật.
“Chúng ta sẽ không để nghệ thuật bị thương mại hóa,” họ cùng nhau thề nguyện, tay họ nắm chặt, tạo thành một liên minh bất khả chiến bại.
Đêm nay, cuộc chiến nghệ thuật sẽ chính thức bắt đầu.