Chương 4: Cuộc Đối Đầu Sau Cánh Gà
Đêm đã buông xuống, ánh đèn vàng nhạt từ Nhà hát Phương Nam rọi xuống con đường nhựa bóng loáng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy căng thẳng.
Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, anh không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.
Lê Bích Ngọc, với gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng ánh mắt sắc sảo, đang đứng trước gương trong phòng hóa trang.
Cô nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài, ánh đèn từ gương phản chiếu những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, là dấu hiệu của sự lo lắng mà cô không thể che giấu.
Ngọc biết rằng, chỉ còn 24 giờ nữa, buổi biểu diễn lớn nhất trong năm sẽ diễn ra, nhưng hiện tại, không khí trong đoàn ballet lại ngột ngạt bởi những âm thầm thương thảo của tập đoàn Phương Đông.
Cô quay người, nhìn về phía Nguyễn Hoàng Long đang đứng ở góc phòng, đôi mắt anh ánh lên quyết tâm và nỗi âu lo.
“Long, anh có chắc chắn rằng chúng ta có thể làm được không?” Ngọc hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng lộ rõ sự lo lắng.
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Long trả lời, giọng điềm tĩnh nhưng cũng đầy lo âu.
Ngọc không thể ngăn mình suy nghĩ về việc tập đoàn Phương Đông đang âm thầm hối lộ hội đồng nghệ thuật hai tỷ VNĐ để phá hoại buổi biểu diễn.
Cô đã nghe được những tin đồn về những cuộc gặp gỡ bí mật của Trần Tiến Dũng, giám đốc tập đoàn, với các thành viên trong hội đồng nghệ thuật.
“Chúng ta cần phải bảo vệ nghệ thuật, không thể để họ tiếp tục thao túng,” Ngọc nói, lòng cô bừng lên một ngọn lửa quyết tâm.
“Đúng vậy, nhưng trước tiên, chúng ta cần phải có bằng chứng,” Long đáp lại, ánh mắt anh xuyên thấu qua từng từ ngữ.
Ngọc đã chuẩn bị một bản hợp đồng chi tiết, trong đó nêu rõ quyền lợi nghệ thuật và tài sản riêng của cô, yêu cầu Long ký trước khi họ thực hiện bất kỳ kế hoạch nào.
“Trước khi hợp tác, tôi cần phải có sự đảm bảo,” Ngọc nói, giọng cô cương quyết.
Long nhìn cô, một chút ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt anh.
“Em không tin anh sao?”
Ngọc cười nhẹ, nhưng ánh mắt cô lại nghiêm túc.
“Đây không phải là vấn đề về lòng tin, mà là vấn đề về nguyên tắc.
Nghệ thuật không thể bị thương mại hóa.”
Long gật đầu, hiểu rõ sự cần thiết của thỏa thuận này.
Khi họ vừa ký xong hợp đồng, điện thoại của Ngọc bỗng nhiên rung lên, làm cô giật mình.
“Đây là số của Dũng,” cô nhấn mạnh khi nhìn thấy tên trên màn hình.
“Em không nên nghe!” Long nhắc nhở, nhưng Ngọc đã ấn nút nhận.
“Alo, Dũng,” Ngọc nói, cố gắng giữ giọng điềm đạm.
“Ngọc, chúng ta cần phải nói chuyện.
Anh có một đề nghị hấp dẫn cho em,” giọng Dũng cất lên, vang vọng qua loa điện thoại.
“Tôi không quan tâm đến đề nghị của anh,” Ngọc đáp lại, giọng cô chắc nịch.
Dũng bật cười, âm thanh của hắn tràn đầy sự tự mãn.
“Em nên suy nghĩ lại.
Nếu không, buổi biểu diễn sẽ trở thành thảm họa.”
Ngọc cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
“Em sẽ không để anh làm điều đó,” cô tuyên bố, nhấn mạnh từng từ.
“Hãy cẩn thận, Ngọc.
Thời gian không còn nhiều,” Dũng nói trước khi cúp máy.
Ngọc quay sang Long, gương mặt cô tái nhợt, đôi môi mím chặt lại.
“Chúng ta cần phải hành động ngay lập tức,” cô nói, giọng đầy quyết tâm, nhưng bên trong là những cơn sóng dữ của lo âu.
Long gật đầu, sự khẩn trương hiện rõ trên gương mặt anh, cùng nhau họ bắt đầu lên kế hoạch.
Họ quyết định phải tìm ra bằng chứng cụ thể về âm mưu hối lộ của Dũng.
“Chúng ta cần sao kê từ ngân hàng BIDV,” Long nói, ánh mắt anh sáng lên một ý tưởng.
Ngọc gật đầu, nhưng trong đầu cô đã có một kế hoạch khác.
“Chúng ta cũng cần phải tìm hiểu thêm về các cuộc gọi giữa Dũng và hội đồng nghệ thuật,” Ngọc thêm vào.
“Đúng, và chúng ta cũng có thể sử dụng camera an ninh từ Nhà hát,” Long tiếp lời, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm.
Với thời gian gấp rút, hai người lao vào công việc, sắp xếp lại từng chi tiết.
Ngọc tìm kiếm các tài liệu, trong khi Long liên lạc với các nguồn tin mật.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Ngọc, nhưng cô không để cho sự mệt mỏi chi phối mình.
Cô biết rằng, nếu không ngăn chặn được kế hoạch của Dũng, nghệ thuật sẽ bị thương mại hóa và mất đi linh hồn của nó.
Thời gian trôi nhanh, chỉ còn vài giờ nữa là đến buổi biểu diễn.
Ngọc và Long đã có trong tay bản sao kê ngân hàng, ghi âm cuộc gọi và trích xuất camera an ninh.
Những bằng chứng này sẽ là vũ khí trong cuộc chiến chống lại âm mưu của Dũng.
“Hãy chuẩn bị tinh thần, Ngọc,” Long nói, khi họ đứng trước cửa Nhà hát Phương Nam, nơi ánh đèn sân khấu đã sáng lên rực rỡ.
“Chúng ta sẽ không để nghệ thuật bị tiêu diệt.”
Ngọc gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm, nhưng không thể nào xóa tan cảm giác hồi hộp trong lồng ngực.
“Long, nếu chúng ta không thành công, mọi thứ sẽ ra sao?” cô hỏi, đôi mắt cô ánh lên sự lo lắng.
“Chúng ta không được phép nghĩ như vậy.
Nghệ thuật là tất cả đối với chúng ta,” Long khẳng định, nhưng giọng anh cũng có chút dao động.
Ánh đèn sân khấu đã sáng lên, nhưng bên trong tâm hồn cô, một cuộc chiến không chỉ về nghệ thuật mà còn về lý tưởng đang diễn ra.
Liệu họ có thể bảo vệ được linh hồn nghệ thuật trước những cám dỗ vật chất?
Câu trả lời sẽ được hé lộ trong vài giờ tới.