Chương 8: Đêm Diễn Sau Cơn Bão

Phòng họp Ban Quản trị Nhà Hát Phương Nam có mười bốn chiếc ghế. Tối hôm đó, mười ba người ngồi đủ. Ghế của Trần Tiến Dũng trống.

Nguyễn Thành Long đặt chiếc máy tính bảng lên bàn, mở tập tin âm thanh đã được giám định tại Trung tâm Pháp y Kỹ thuật số — Hà Nội. Giọng Trần Tiến Dũng vang lên rõ ràng, không thể chối cãi:

"Ký cho tôi. Ba mươi phần trăm doanh thu vé mùa thu. Nếu không, tôi đảm bảo vở ballet Hà Nội Mùa Đông sẽ bị thu hồi giấy phép biểu diễn trước ngày khai mạc."

Không ai trong phòng nói gì trong mười hai giây.

Chủ tịch Hội đồng Nghệ thuật — ông Vũ Hữu Tâm, bảy mươi hai tuổi, người đã ngồi ghế này từ khi Nhà Hát Phương Nam mới khánh thành — đặt tay lên tờ biên bản giám định ngân hàng. Sáu lần chuyển khoản. Sáu đối tác biểu diễn khác nhau. Cùng một mẫu: chuyển trước ngày ký giấy phép, số tiền tương đương ba mươi phần trăm doanh thu dự kiến.

"Anh Dũng không có mặt hôm nay," ông Tâm nói, giọng bình thản một cách bất thường. "Điều đó có thể được giải thích sau."

Trần Ngọc — đứng ở góc phòng, lưng thẳng như khi cô đứng giữa sân khấu — nhìn từng gương mặt của hội đồng. Trong số mười ba người này, có bao nhiêu người biết? Có bao nhiêu người chọn không biết?

"Hồ sơ đã đầy đủ," cô nói, giọng không run. "Tôi đề nghị hội đồng ra nghị quyết đình chỉ quyền phê duyệt giấy phép biểu diễn của Giám đốc điều hành Trần Tiến Dũng, đồng thời chuyển toàn bộ hồ sơ sang Cơ quan Điều tra Bộ Văn hóa."

Long đứng bên cạnh cô, không nói gì. Anh không cần nói. Sáu tháng kể từ khi trở về từ Moscow — sáu tháng bị trì hoãn giấy phép, bị cắt tài trợ, bị mời ra khỏi phòng tập — tất cả được ghi lại trong những tờ giấy trắng kia.

Ông Tâm giơ tay. Mười hai người còn lại trong phòng giơ theo.


Đêm diễn gala khai mạc mùa thu của Nhà Hát Phương Nam diễn ra đúng theo lịch. Vở ballet Hà Nội Mùa Đông — toàn bộ do Long dàn dựng, Ngọc đảm nhận vai chính — cháy vé trước ngày diễn ba tuần.

Trong hậu trường, khi đèn sân khấu vừa tắt và tràng pháo tay còn vang lên ngoài kia, Long đặt bó hoa lên bàn trước mặt Ngọc. Không phải hoa hồng. Là hoa lay ơn trắng — giống hoa bày trên bàn thờ cha cô, người đã dạy cô bước đầu tiên trên sàn tập.

"Ông ấy sẽ tự hào," Long nói.

Ngọc nhìn bó hoa một lúc, rồi nhìn lên. "Năm sau mình diễn gì?"

Long cười. "Tôi có một kịch bản về Điện Biên Phủ. Bốn mươi sáu nhân vật, không cần phông nền số."

"Nghe khó."

"Ừ."

Cả hai im lặng — loại im lặng của người đã qua một trận chiến dài và đang cần không gian để nghe lại tiếng nhịp thở của chính mình.

Ngoài kia, khán phòng vẫn còn vang tiếng vỗ tay. Nghệ thuật, như mọi khi, đã sống sót.

Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...