Chương 1: Bước Đầu Vào Hỗn Loạn

Khi tôi bước vào công ty Tập đoàn Vạn Xuân, mức lương 8 triệu đồng một tháng khiến tôi không khỏi mỉm cười.

Ánh đèn neon chói lòa từ những chiếc đèn chùm bên trong sảnh chính chiếu rọi lên gương mặt tôi, khiến mọi thứ xung quanh như trở nên lung linh huyền ảo.

Tuy nhiên, nó cũng không thể che giấu được sự lạnh lẽo của những bức tường bê tông xung quanh.

Đại tiểu thư Phan Khánh Vy, với đôi mắt sắc sảo như dao cắt, vẻ mặt kiêu ngạo và tự mãn, nhìn tôi như một con chó giữ cửa.

Nụ cười của cô ấy như một ánh sáng chói lòa, nhưng lại ẩn chứa sự châm biếm, khiến tôi không khỏi cảm thấy châm chọc.

Cô ấy không biết rằng, đôi tay này từng chinh chiến khắp nơi, hạ gục cả trung đội lính đánh thuê trong những cuộc chiến khốc liệt.

Nhưng giờ đây, tôi chỉ là một bảo vệ bé nhỏ, đứng giữa những bức tường lạnh lẽo của văn phòng tại quận Ba Đình.

Tôi có thể cảm nhận được hơi thở của sự quyền lực đang tràn ngập nơi đây, nhưng tôi cũng hiểu rằng, quyền lực đó có thể biến thành một con dao sắc bén bất cứ lúc nào.

Khánh Vy bước đến gần, đôi giày cao gót của cô ấy tạo ra những âm thanh vang vọng, như tiếng trống trận trong một buổi lễ hội.

“Cậu là Hạ Quân, đúng không?” cô ấy hỏi với giọng điệu ngạo mạn, ánh mắt như đang dò xét từng cử động của tôi.

Tôi gật đầu, không nói gì thêm, cảm giác như mình đang bị nhốt trong một chiếc lồng sắt mà cô ấy tạo ra.

“Tôi không cần biết quá khứ của cậu, nhưng hãy nhớ, nhiệm vụ của cậu là bảo vệ tôi và tài sản của gia đình tôi.”

Giọng nói của cô ấy nhẹ nhàng, nhưng lại như một lệnh truyền, không thể chối từ.

Có điều gì đó trong ánh mắt cô ấy khiến tôi cảm thấy như đang bị soi xét từng ly từng tí.

Và khi bóng tối của đường dây buôn lậu 500 tỷ tại cảng Đình Vũ bao trùm lên gia đình cô, chính tôi sẽ là người duy nhất bảo vệ cô.

Cuộc chiến không chỉ về quyền lực, mà còn là cuộc chiến giữa sự sống và cái chết.

Tôi có thể thấy rõ sự lo lắng trong đôi mắt cô ấy, mặc dù cô ấy cố gắng giữ vẻ mặt bình thản.

“Tôi cần cậu ký hợp đồng tư vấn pháp lý và đứng tên tài sản riêng,” cô ấy đột ngột nói, phá vỡ bầu không khí im lặng như một cú sốc điện.

“Tại sao?” tôi hỏi, ánh mắt của tôi lộ rõ sự nghi ngờ, cảm giác như mình đang bước vào một trò chơi nguy hiểm.

Cô ấy khẽ nâng cằm lên, tạo ra một vẻ kiêu ngạo khó tả, “Bởi vì tôi không muốn bất kỳ ai có thể chạm tay vào tài sản của tôi mà không có sự đồng ý của tôi.”

Tôi không thể không thán phục sự tỉnh táo của cô ấy trong tình huống này, nhưng trong đầu tôi, âm thanh của đồng hồ đang đếm ngược từng giây một.

Trong 24 giờ tới, một lô hàng buôn lậu sẽ cập bến tại cảng Đình Vũ.

Nếu không ngăn chặn kịp thời, cả gia đình Khánh Vy sẽ bị liên lụy vào một âm mưu lớn.

Thời gian đếm ngược bắt đầu từ 12 giờ trưa nay, khi mà ánh nắng chói chang như một lời nhắc nhở về sự cấp bách.

Tôi không thể để cô ấy rơi vào tay những kẻ xấu, những kẻ mà tôi đã từng đối mặt trong quá khứ.

“Tôi sẽ giúp cô, nhưng tôi cần bằng chứng,” tôi nói, giọng tôi nghiêm túc hơn bao giờ hết, cảm giác như mình đang đứng trên bờ vực của một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

“Cậu muốn gì?” cô ấy hỏi, đôi mắt mở to đầy nghi hoặc, như thể đang cân nhắc từng từ tôi nói ra.

“Bằng chứng về việc những kẻ buôn lậu đó đang hoạt động.

Tôi cần biết ai đứng sau tất cả.”

Cô ấy gật đầu, có vẻ như đã chuẩn bị cho điều này từ trước, trong ánh mắt hiện rõ sự quyết tâm.

“Có một tập tin ghi âm cuộc gọi giữa Trần Đại Nghĩa và băng nhóm buôn lậu.”

“Tôi có thể cho cậu xem,” cô ấy nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc, như một nhà chiến lược đang lên kế hoạch cho trận đánh lớn.

Tôi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, điều này chắc chắn là thông tin quan trọng, như một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa bí mật.

“Còn gì nữa?” tôi hỏi, trong lòng hồi hộp, cảm giác như đang đứng bên mép vực.

“Bản sao kê tài khoản ngân hàng thể hiện dòng tiền 500 tỷ,” cô ấy tiếp tục, “và trích xuất video từ camera an ninh tại cảng.”

Tôi không thể tin vào tai mình, đây là những chứng cứ thép mà tôi cần, như những viên đạn trong một cuộc chiến sinh tử.

“Nếu chúng ta có được những thứ này, khả năng thành công rất cao,” tôi nói, ánh mắt tôi lấp lánh hy vọng, như một ngọn đèn le lói giữa đêm tối.

Khánh Vy gật đầu, nhưng vẻ mặt của cô ấy vẫn không thể giấu đi sự lo lắng, như một con mèo bị dồn vào góc tường.

“Nhưng tôi cần cậu hiểu rằng, nếu không thành công, cả gia đình tôi sẽ gặp nguy hiểm,” cô ấy khẽ thở dài, giọng nói như đang nén lại sự sợ hãi.

Đó chính là điều khiến tôi thêm phần quyết tâm.

“Chúng ta sẽ làm được,” tôi khẳng định, sự tự tin trong tôi dâng trào, như lửa cháy bùng lên trong đêm tối.

Cuộc chiến này không chỉ là bảo vệ một tiểu thư, mà còn là cứu lấy một gia đình khỏi những âm mưu tăm tối.

Và tôi, Hạ Quân, sẽ không để bất kỳ ai cướp đi điều đó.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...