Chương 9: Lệnh Khóa Cảng Lúc Hai Giờ Mười Bảy

Hai giờ mười bảy phút sáng, gió từ sông Cấm quất thẳng vào dãy container ở khu bến Đình Vũ, mang theo vị mặn lạnh và mùi dầu máy.

Hạ Quân đứng sau vạch an toàn màu vàng, không lao về phía trước như những lần đối đầu trước.

Anh đã hiểu rằng trận cuối này không thể thắng bằng nắm đấm.

Trên chiếc máy tính xách tay đặt trong xe kỹ thuật là bốn lớp bằng chứng đã được sao lưu: đoạn ghi âm cuộc gọi của Trần Đại Nghĩa, sao kê dòng tiền năm trăm tỷ đồng, manifest của lô container và trích xuất camera có dấu thời gian từ hệ thống cảng.

Phan Khánh Vy ngồi bên cạnh, kiểm tra lần cuối bảng đối chiếu số seal.

“Container thứ ba lệch seal so với manifest,” cô nói.

Quân nhìn dãy số rồi gật đầu.

“Đó là cái họ không sửa kịp.”

Mười phút sau, đại diện hải quan cảng và tổ điều tra kinh tế có mặt theo đề nghị khẩn của bộ phận pháp chế Vạn Xuân.

Quân không giao chiếc USB duy nhất.

Anh giao ba bản sao có mã kiểm tra giống nhau, mỗi bản được niêm phong riêng và ký biên bản tại chỗ.

Khánh Vy nhìn anh làm từng bước, lần đầu hiểu vì sao một người từng sống bằng phản xạ chiến đấu lại có thể kiên nhẫn đến vậy.

“Anh chuẩn bị chuyện này từ khi nào?”

“Từ lúc tôi biết kẻ phía sau có thể xóa một camera, nhưng không thể xóa cùng lúc camera, ngân hàng, manifest và log cổng.”

Đúng ba giờ, container mang seal sai được mở dưới sự chứng kiến của các bên.

Bên ngoài là lớp hàng khai báo hợp lệ.

Phía sau vách ngăn gia cố là lô hàng không có trong tờ khai, được đóng theo đúng mã lô xuất hiện trong đoạn ghi âm của Đại Nghĩa.

Không ai reo lên.

Khánh Vy chỉ khép mắt một giây rồi mở lại.

Cái cô cần không phải một khoảnh khắc vả mặt.

Cô cần bằng chứng đủ sạch để không ai có thể biến gia đình cô thành đồng phạm.

Điện thoại Quân rung.

Số lạ đã gọi đe dọa anh tối hôm trước.

Anh bật loa ngoài.

“Hạ Quân, mày nghĩ giữ được một container là thắng sao?”

Quân nhìn Khánh Vy.

Cô lập tức ra hiệu cho kỹ thuật ghi nhận cuộc gọi.

“Không,” Quân đáp rất bình tĩnh.

“Tôi nghĩ người gọi vào lúc này vừa giúp chúng tôi nối thêm một mắt xích.”

Đầu dây bên kia im bặt rồi tắt.

Nhưng cuộc gọi đã đủ dài để được ghi nhận cùng thời điểm và dữ liệu liên quan.

Sáu giờ sáng, Trần Đại Nghĩa bị mời làm việc.

Đến trưa, lệnh phong tỏa các tài khoản nhận dòng tiền bất thường được ban hành theo thủ tục điều tra.

Hai nhân sự phụ trách kho và một quản lý trung gian của Vạn Xuân khai rằng họ làm theo chỉ đạo vì sợ mất việc.

Khánh Vy yêu cầu pháp chế tách rõ người bị ép buộc khỏi người chủ động hưởng lợi.

“Tôi không muốn công ty sạch bằng cách đẩy hết tội xuống người yếu nhất,” cô nói trong cuộc họp hội đồng.

Ba ngày sau, báo cáo kiểm toán nội bộ được công bố.

Gia đình Khánh Vy không tham gia đường dây buôn lậu.

Những chữ ký giả và lệnh vận chuyển đã được dựng qua một chuỗi tài khoản trung gian do Đại Nghĩa kiểm soát.

Hội đồng quản trị Vạn Xuân thông qua việc lập Ban Tuân thủ độc lập, mọi lô hàng giá trị lớn từ đó phải có hai lớp đối chiếu seal, manifest và dữ liệu cổng.

Khánh Vy từ chối đề nghị giữ mọi chuyện kín để “bảo vệ hình ảnh”.

“Hình ảnh không đáng giá bằng việc lần sau không còn ai bị biến thành vật thế mạng.”

Còn Hạ Quân được đề nghị làm Giám đốc An ninh của tập đoàn.

Anh từ chối chức danh trong lần họp đầu tiên.

“Tôi nhận nếu đổi tên thành An ninh và Quản trị rủi ro.”

Khánh Vy nhướng mày.

“Khác nhau sao?”

“An ninh chỉ giữ cửa. Quản trị rủi ro phải hỏi vì sao cái cửa có thể bị mở từ bên trong.”

Cô im lặng vài giây rồi ký quyết định mới.

Một tháng sau, Quân quay lại cảng Đình Vũ trong bộ sơ mi xám, không còn đồng phục bảo vệ tám triệu một tháng.

Người gác cổng cũ nhận ra anh, đứng bật dậy định chào kiểu quân đội.

Quân khoát tay.

“Cứ làm đúng quy trình là được.”

Khánh Vy đứng phía sau, đưa cho anh hai cốc cà phê.

“Một cốc là phí tư vấn.”

“Hợp đồng hết rồi.”

“Vậy cốc còn lại là lời mời cá nhân.”

Quân nhận lấy.

Phía ngoài bến, những cần cẩu vẫn chuyển động đều trên nền trời Hải Phòng vừa sáng.

Lô hàng năm trăm tỷ đã bị giữ lại, đường dây bị bóc ra khỏi hệ thống và Vạn Xuân không còn phải sống bằng một bí mật bị người khác cầm dây.

Hạ Quân nhìn cánh cổng cảng mở ra cho ca sáng mới.

Lần này anh không đứng đó để chứng minh mình từng là ai.

Anh đứng đó vì mọi thứ đã được đặt lại đúng chỗ.

Ba tháng sau, quy trình mới ở Vạn Xuân trải qua cuộc kiểm tra độc lập đầu tiên.

Không có khẩu hiệu, không có sân khấu.

Chỉ là một nhóm kiểm toán ngồi từ sáng đến tối đối chiếu ngẫu nhiên hồ sơ của mười hai lô hàng.

Kết quả sạch.

Khánh Vy gửi báo cáo cho Quân kèm đúng một dòng: “Lần đầu tiên em thấy một con số 0 làm người ta nhẹ nhõm như vậy.”

Quân trả lời: “Không có vi phạm không có nghĩa hệ thống hoàn hảo. Chỉ có nghĩa hôm nay nó làm đúng.”

Cô gửi lại biểu tượng mặt cau có.

Đó là kiểu nói chuyện của họ từ sau vụ Đình Vũ: không hứa hẹn quá lớn, không gọi một chiến thắng là vĩnh viễn.

Nhưng có một điều đã thay đổi thật.

Người bảo vệ ca đêm, nhân viên kho, tài xế và kỹ thuật viên đều có một kênh báo cáo trực tiếp mà không cần xin phép cấp quản lý bị phản ánh.

Quân biết đường dây năm trăm tỷ đã chấm dứt không phải vào đêm container bị mở.

Nó chấm dứt vào ngày một nhân viên bình thường có thể nói “có gì đó sai” mà không sợ mất việc.

— HẾT —

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...