Chương 2: Giữa Ranh Giới Sự Sống Và Cái Chết

Khi ánh nắng chiếu rọi qua cửa kính của văn phòng Tập đoàn Vạn Xuân, tôi cảm nhận được từng hạt bụi lơ lửng trong không khí, như những ký ức mờ nhạt của quá khứ.

Đứng trước bàn làm việc, tôi đưa tay lên xoa xoa thái dương, cố gắng lấy lại tinh thần sau những giây phút căng thẳng.

Đại tiểu thư Phan Khánh Vy vẫn ngồi đó, ánh mắt cô ta như một con rắn độc, sắc bén và lạnh lẽo, dò xét từng cử chỉ của tôi.

Tôi biết mình đang ở trong một thế giới đầy khó khăn, nơi mà sự sống và cái chết có thể chỉ cách nhau một quyết định sai lầm.

Khánh Vy, với dáng vẻ kiêu ngạo, không hề biết rằng tôi từng là một người lính tinh nhuệ, đã trải qua những trận chiến khốc liệt.

“Anh chỉ là một bảo vệ, sao có thể bảo vệ được tôi?” Cô ta nói, giọng điệu mang hơi thở khinh miệt.

Tôi không trả lời, chỉ cắn chặt môi, lòng tự trọng bị xúc phạm nhưng không thể hiện ra ngoài.

Bỗng nhiên, điện thoại của tôi rung lên, một thông báo từ một nguồn tin bí mật, khiến tôi giật mình.

“Một lô hàng lớn sẽ cập bến tại cảng Đình Vũ trong vòng 24 giờ tới,” tôi thầm nghĩ.

Thời gian đếm ngược bắt đầu từ 12 giờ trưa nay, và tôi biết rõ rằng nếu không hành động, cả gia đình cô ta sẽ bị cuốn vào một âm mưu lớn.

Tôi lấy lại bình tĩnh, hít một hơi thật sâu và nhìn thẳng vào mắt Khánh Vy.

“Tôi cần hợp tác với cô,” tôi nói, giọng điệu nghiêm túc.

Cô ta nhướng mày, tỏ ra ngạc nhiên, nhưng lại nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo.

“Cái gì?

Anh nghĩ mình có thể giúp tôi?” Cô ta cười khẩy, nhưng trong mắt tôi thấy được một chút do dự.

Tôi tiếp tục, “Cô cần ký hợp đồng tư vấn pháp lý và đứng tên tài sản riêng.

Chúng ta cần có sự bảo vệ hợp pháp cho những gì sắp diễn ra.”

Cô ta im lặng, đôi mắt sắc sảo của cô ta như đang cân nhắc giữa sự kiêu ngạo và sự sống còn.

“Và nếu cô không đồng ý?” cô ta hỏi, giọng điệu thách thức.

“Nếu không, lô hàng 500 tỷ sẽ không chỉ là một vấn đề cho cô, mà còn cho cả gia đình cô,” tôi khẳng định, ánh mắt tôi trở nên kiên định hơn bao giờ hết.

Khánh Vy nhíu mày, có vẻ như cô chưa từng nghĩ rằng mình lại cần đến một người như tôi.

“Nhưng anh là bảo vệ, không có quyền quyết định,” cô ta đáp, nhưng trong giọng nói đã có sự dao động.

Tôi không để cô ta lấn át mình, “Và cô cần những chứng cứ pháp lý để bảo vệ mình.

Tôi có tập tin ghi âm cuộc gọi giữa Trần Đại Nghĩa và băng nhóm buôn lậu, cùng với bản sao kê tài khoản ngân hàng thể hiện dòng tiền 500 tỷ.”

Cô ta mở to mắt, sự sợ hãi thoáng chốc hiện lên trong ánh nhìn.

“Thật sao?” cô ta hỏi, giọng nói đã trở nên mềm mỏng hơn.

“Tôi không đùa,” tôi đáp, “Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ.”

Khánh Vy cuối cùng cũng gật đầu, nhưng tôi cảm nhận được sự do dự vẫn còn trong lòng cô ta.

“Được rồi, tôi sẽ ký hợp đồng,” cô ta nói, nhưng có vẻ như cô ta vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng tôi.

Tôi lấy ra bản hợp đồng đã chuẩn bị từ trước, đặt lên bàn làm việc, và nhìn cô ta chăm chú.

“Cô cần đọc kỹ và hiểu rõ mọi điều khoản trước khi ký,” tôi nhấn mạnh.

Cô ta cầm bút, nhưng tay run rẩy, có lẽ không phải vì sợ hãi mà vì áp lực của sự sống và cái chết đang đè nặng lên vai.

“Tôi không thể tin anh, nhưng không còn lựa chọn nào khác,” cô ta nói, nét mặt đầy quyết tâm.

Cô ta ký vào hợp đồng, và tôi cảm nhận được mối liên kết giữa chúng tôi đã được hình thành.

Đột nhiên, một tiếng ồn lớn vang lên từ bên ngoài, khiến chúng tôi giật mình.

Tôi vội vã chạy ra ngoài, chỉ thấy một chiếc xe tải đen đậu gần công ty, và một nhóm người lạ mặt đang tụ tập.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, tôi biết rằng thời gian không còn nhiều.

Bây giờ là lúc phải hành động, không chỉ vì tôi mà còn vì cả Khánh Vy.

Tôi quay lại, ánh mắt quyết liệt, “Chúng ta phải đi ngay bây giờ.”

Cô ta nhìn tôi, đôi mắt sắc sảo giờ đây đã nhuốm màu lo âu.

“Đi đâu?” cô ta hỏi, giọng nói thể hiện rõ sự bất an.

“Chúng ta phải đến cảng Đình Vũ trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn,” tôi đáp, không còn thời gian để giải thích.

Cô ta gật đầu, nhưng có vẻ vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng tôi.

“Tôi sẽ lái xe,” tôi nói, và cô ta không phản đối.

Cả hai chúng tôi vội vã bước ra, lòng tôi đập thình thịch như một hồi chuông báo động.

Trên đường đi, tôi cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng tôi biết rằng thời gian đang trôi qua từng giây một.

“Nếu chúng ta không ngăn chặn kịp thời, mọi thứ sẽ kết thúc rất nhanh chóng,” tôi thầm nghĩ.

Và trong cái khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng cuộc chiến không chỉ là giữa kẻ buôn lậu và tôi, mà còn là giữa sự sống và cái chết.

Chúng tôi phải thắng, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người mà chúng tôi yêu thương.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...