Chương 8: Giờ G Của Cuộc Chiến

Khi đồng hồ vừa điểm 12 giờ trưa, không khí trong văn phòng Tập đoàn Vạn Xuân trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Tôi, Hạ Quân, đứng giữa những bức tường kính trong suốt, nhìn ra ngoài qua cửa sổ.

Ánh nắng chói chang rọi xuống, nhưng lòng tôi như một vực thẳm tối tăm.

Phan Khánh Vy, đại tiểu thư với đôi mắt sắc sảo, đang ngồi đối diện, gương mặt cô lạnh lùng như băng.

Tôi biết, trong vòng 24 giờ tới, một lô hàng buôn lậu trị giá 500 tỷ đồng sẽ cập bến tại cảng Đình Vũ.

Nếu không ngăn chặn kịp thời, gia đình cô sẽ bị cuốn vào một âm mưu lớn mà họ không thể thoát ra.

“Chúng ta cần phải ký hợp đồng tư vấn pháp lý ngay lập tức,” Khánh Vy nói, giọng cô nghiêm túc, không cho phép bất kỳ sự tranh cãi nào.

Tay cô vuốt ve những văn bản trên bàn, ánh mắt không rời khỏi tôi, như thể đang chờ đợi một cam kết từ tôi.

Tôi gật đầu, lòng thầm cảm kích sự quyết đoán của cô.

“Được rồi, nhưng trước khi ký, chúng ta cần phải bảo vệ tài sản của cô,” tôi nói, giọng kiên định.

Khánh Vy nhíu mày, đôi môi cô khẽ mím lại, rồi gật đầu đồng ý.

“Tôi sẽ đứng tên tài sản riêng, và tất cả mọi thứ liên quan đến công ty này, để đảm bảo không ai có thể động đến chúng.”

Chúng tôi bắt đầu soạn thảo hợp đồng, từng chữ từng câu đều phải chính xác.

Bên ngoài, những tiếng ồn ào của phố phường Hà Nội như một bản nhạc hỗn loạn, nhưng trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ: ngăn chặn lô hàng buôn lậu này.

Thời gian không còn nhiều, và tôi cần phải hành động ngay.

“Chúng ta sẽ cần phải thu thập bằng chứng,” tôi nói khi nhìn vào mắt cô.

“Có một cuộc gọi giữa Trần Đại Nghĩa và băng nhóm buôn lậu.

Tôi đã có tập tin ghi âm từ trước.”

Khánh Vy mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không trọn vẹn.

“Vậy là tốt, nhưng còn bằng chứng tài chính?”

Tôi lôi ra một bản sao kê tài khoản ngân hàng, trong đó thể hiện rõ dòng tiền 500 tỷ chuyển đến từ một tài khoản không rõ nguồn gốc.

“Đây là bằng chứng cho thấy họ đang điều hành một đường dây buôn lậu lớn,” tôi giải thích, cố gắng truyền đạt sự nghiêm trọng của tình hình.

Cô gật đầu, sự tự tin trong ánh mắt cô dần dần trở lại, nhưng vẫn còn nét lo lắng không thể che giấu.

“Chúng ta sẽ cần phải có thêm hình ảnh từ camera an ninh tại cảng Đình Vũ.”

“Tôi đã tính đến điều đó,” tôi nói, và lấy điện thoại ra.

Ngón tay tôi lướt nhanh trên màn hình, và tôi gửi yêu cầu đến một người bạn cũ đang làm việc tại cảng.

“Cậu không thể để lộ thông tin này ra ngoài,” tôi nhấn mạnh, sự căng thẳng hiện rõ trên từng chữ.

“Tôi biết, yên tâm đi,” anh ta trả lời, giọng đầy nghiêm túc.

Chúng tôi phải làm nhanh, thời gian như một con quái vật đang đếm ngược từng giây từng phút.

Tôi quay sang Khánh Vy, thấy sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô.

“Cô có tin vào tôi không?”

Cô nhìn tôi, đôi mắt sáng lên với một niềm tin mới, nhưng vẫn còn chút do dự.

“Tôi tin, Hạ Quân.”

Tim tôi như đập mạnh hơn, sự kết nối giữa chúng tôi trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Chúng ta cần phải lên kế hoạch cụ thể,” tôi nói, và bắt đầu phác thảo những bước đi cần thiết trên một tờ giấy trắng.

Đầu tiên, chúng tôi sẽ phải đến cảng Đình Vũ, nơi sẽ diễn ra mọi chuyện.

“Chúng ta không thể để cho băng nhóm buôn lậu chiếm ưu thế,” tôi nhấn mạnh, tâm trạng dâng trào.

Những giây phút trôi qua như một cơn ác mộng, nhưng tôi không thể cho phép mình yếu đuối.

“Chúng ta sẽ đi ngay bây giờ,” tôi quyết định, và Khánh Vy đứng dậy theo tôi.

Nhưng khi chúng tôi chuẩn bị rời khỏi văn phòng, một cuộc gọi bất ngờ đến.

Đó là một số điện thoại lạ, nhưng tôi không thể không nghe.

“Hạ Quân, tôi biết bạn đang ở đâu,” giọng nói trong điện thoại lạnh lùng, và tôi cảm thấy một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng.

“Ai đang nói đấy?” tôi hỏi, nhưng bên kia không trả lời.

“Nếu bạn không ngăn chặn lô hàng này, sẽ có hậu quả nghiêm trọng.”

Rồi tiếng cúp máy vang lên, để lại một khoảng trống đầy lo âu trong lòng tôi.

“Có chuyện gì vậy?” Khánh Vy hỏi, ánh mắt cô đầy lo lắng.

Tôi lắc đầu, “Không có gì, chỉ là một cuộc gọi không rõ nguồn gốc.”

Tôi không muốn cô lo lắng hơn nữa, nhưng trong lòng tôi biết, chúng tôi đang đối mặt với một cuộc chiến không chỉ vì tài sản, mà còn vì sự sống còn.

Chúng tôi bước ra khỏi văn phòng, không khí bên ngoài như một cơn bão đang chực chờ ập đến.

Những âm thanh của cuộc sống thường nhật trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại tiếng đập của tim tôi và Khánh Vy.

“Chúng ta sẽ không để chuyện này xảy ra,” tôi nói chắc chắn, ánh mắt của tôi tràn đầy quyết tâm.

Khánh Vy gật đầu, quyết tâm trong ánh mắt cô như một ngọn lửa không bao giờ tắt.

“Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để bảo vệ gia đình mình,” cô nói, giọng đầy mạnh mẽ.

“Chúng ta sẽ chiến đấu cho tương lai, cho gia đình, và cho chính bản thân mình,” tôi đáp lại, cảm giác một sức mạnh mới dâng trào trong lòng.

Giờ đây, cuộc chiến bắt đầu.

Đến cuối buổi, lời xin lỗi không còn là một câu nói qua loa trước đám đông. Quyết định xử lý được đọc thành văn bản, những người từng hùa theo phải ký xác nhận, còn kẻ đứng sau toàn bộ màn vu oan bị buộc rời khỏi vị trí ngay tại chỗ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...