Chương 5: Đếm ngược giữa bão tố
Khi đồng hồ điểm 12 giờ trưa, ánh nắng chói chang từ những ô cửa kính trong suốt của Tập đoàn Vạn Xuân chiếu rọi khắp văn phòng, nhưng không khí lại nặng nề như những đám mây đen sắp đổ cơn mưa lớn.
Phan Khánh Vy ngồi đối diện tôi, đôi mắt sắc như dao, ánh nhìn có phần nghi ngờ nhưng lại chứa đựng một chút hy vọng.
Cô ấy khẽ nhíu mày, làn da trắng ngần như không thể che giấu sự lo lắng đang hiện hữu.
"Hạ Quân, tôi cần bạn ký hợp đồng tư vấn pháp lý trước đã." Giọng nói của cô ấy vang lên, sắc bén và dứt khoát như một nhát dao.
Tôi gật đầu, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí, vừa là mùi thuốc lá từ góc phòng, vừa là sự hồi hộp từ chính tôi.
"Tôi hiểu tình hình hiện tại rất nghiêm trọng," tôi nói, trong khi lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
"Đúng vậy, lô hàng buôn lậu 500 tỷ sẽ cập bến tại cảng Đình Vũ trong 24 giờ tới.
Nếu không kịp thời ngăn chặn, gia đình tôi sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của tội ác."
Khánh Vy đứng dậy, đi qua lại trong phòng, từng bước chân của cô ấy như những nhát búa đập vào lòng tôi.
"Bạn có chắc rằng bạn có thể giải quyết vấn đề này không?" cô ấy quay lại, ánh mắt chờ đợi câu trả lời của tôi.
"Tôi đã chuẩn bị tất cả bằng chứng cần thiết.
Chúng ta sẽ dùng nó để đối phó với Trần Đại Nghĩa và băng nhóm của hắn."
Khánh Vy dừng lại, đôi môi mím chặt, sự kiêu ngạo trong cô ấy như đang bị thử thách.
"Bằng chứng gì?" Cô ấy hỏi, giọng nói có phần hoài nghi.
Tôi rút từ trong túi ra một chiếc USB nhỏ, đưa cho cô ấy.
"Đây là tập tin ghi âm cuộc gọi giữa Trần Đại Nghĩa và các đối tác buôn lậu.
Họ đã nói rõ về kế hoạch của mình."
Khánh Vy cầm chiếc USB, ánh mắt chăm chú nhìn tôi, như thể đang tìm kiếm sự thật trong đôi mắt tôi.
"Còn đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng, thể hiện dòng tiền 500 tỷ đang chờ được chuyển đi."
Tôi mở một tập tin trên máy tính, cho cô ấy thấy những con số cụ thể, từng dòng tiền chảy ra, chảy vào như một dòng sông cuồn cuộn.
"Tôi sẽ không để gia đình tôi phải chịu đựng thêm một lần nào nữa." Cô ấy nói, giọng nói đầy quyết tâm, nhưng sự lo lắng vẫn không thể giấu được.
"Cô cần đứng tên tài sản riêng của mình, để đảm bảo an toàn cho chính mình và gia đình." Tôi tiếp tục, đưa ra một điều kiện trong thỏa thuận.
Khánh Vy cắn môi, rõ ràng là cô ấy không thích ý tưởng này, nhưng cũng hiểu rằng trong tình thế hiện tại, không có lựa chọn nào khác.
"Tôi sẽ ký hợp đồng, nhưng bạn phải đảm bảo rằng mọi việc sẽ được giải quyết trong 24 giờ tới."
"Chúng ta sẽ không chỉ đối mặt với Đại Nghĩa mà còn phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ hơn có thể xảy ra."
Cô ấy gật đầu, ánh mắt đã có phần tin tưởng hơn, nhưng tôi cảm nhận được sự hoài nghi vẫn còn đó.
"Tôi sẽ chứng minh cho cô thấy mình không phải là một bảo vệ bình thường." Tôi nói, cảm giác tự tin dâng trào trong lòng.
Thời gian như một chiếc đồng hồ cát, từng hạt cát rơi xuống, khiến cho mọi thứ trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.
Chúng tôi bắt tay nhau, một cái bắt tay thật chắc chắn, như để khẳng định rằng chúng tôi sẽ cùng nhau vượt qua cơn bão này.
Điện thoại của tôi bất ngờ rung lên, tôi nhìn màn hình thấy là một cuộc gọi từ số lạ.
"Đợi đã, tôi phải nghe điện thoại này."
Tôi bước ra ngoài, lòng hồi hộp như có một điềm báo không hay.
"Alo, ai đấy?" Tôi hỏi, giọng nói cứng rắn nhưng bên trong lại rối bời.
"Hạ Quân, tôi là Thái, bạn cần chú ý đến Trần Đại Nghĩa.
Hắn đang có những động thái rất đáng ngờ."
Tim tôi đập mạnh, tôi biết rằng thời gian đang trôi qua từng giây một, áp lực càng lúc càng lớn.
"Tôi sẽ làm mọi thứ có thể, nhưng bạn hãy cẩn thận.
Hắn không dễ đối phó đâu." Thái cảnh báo, giọng nói nghiêm túc.
Tôi cúp máy, trở lại với Khánh Vy, cô ấy đang chờ đợi.
"Có tin gì không?" Cô ấy hỏi, đôi mắt sáng lên đầy hy vọng.
"Chúng ta cần hành động ngay bây giờ.
Hãy chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra."
Khánh Vy gật đầu, ánh mắt kiên quyết, sự hoài nghi ban đầu đã dần biến mất, thay vào đó là một sự quyết tâm mạnh mẽ.
Chúng tôi đã không còn là những kẻ đơn độc, mà giờ đây là những chiến binh trong cuộc chiến sinh tử.
Và như vậy, cuộc đua với thời gian bắt đầu, từng giây từng phút trôi qua như những viên đạn bắn ra từ nòng súng, không cho phép chúng tôi lùi bước.
Để bảo vệ gia đình cô ấy, để bảo vệ chính mình, tôi sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày.
Cuộc chiến không chỉ diễn ra trên chiến trường mà còn trong tâm trí, nơi mà sự lý trí và cảm xúc va chạm mạnh mẽ.
Thời gian đã bắt đầu đếm ngược, và tôi biết rằng, nếu không hành động ngay bây giờ, mọi thứ sẽ trở nên quá muộn.
Chúng tôi đã sẵn sàng đối mặt với cơn bão tố, và không gì có thể ngăn cản chúng tôi.