Chương 7: Đối Đầu Tử Thần Tại Cảng Đình Vũ

Ánh nắng đã bắt đầu lặn dần phía chân trời, nhuộm sắc đỏ rực rỡ lên bầu trời Hà Nội.

Tôi đứng tại bến cảng Đình Vũ, nơi mà trong 24 giờ tới, một lô hàng buôn lậu trị giá 500 tỷ sẽ cập bến.

Thời gian trôi qua như những giọt nước mưa rơi trên mặt đất, chậm rãi và đầy nỗi lo lắng.

Trong lòng tôi, một cảm giác hồi hộp dâng trào, như thể tôi đang đứng trước một cuộc chiến sinh tử.

Khánh Vy đã ký hợp đồng tư vấn pháp lý và đứng tên tài sản riêng, điều đó khiến tôi cảm thấy như có thêm động lực để bảo vệ cô ấy.

Nhưng giờ đây, thời gian đang đếm ngược từng giây một.

Tôi nhìn về phía bến cảng, nơi những chiếc container lớn đang được xếp hàng chờ đợi, bên trong chứa đựng những thứ mà không ai dám tưởng tượng.

Đột nhiên, tôi cảm nhận được ánh mắt của ai đó đang theo dõi mình.

Ánh mắt đó sắc như dao, lạnh lẽo như băng, và tôi biết rằng, kẻ địch đã ở rất gần.

Và tất cả những gì tôi cần làm lúc này là bình tĩnh.

Với từng bước chân nhẹ nhàng, tôi di chuyển về phía cầu cảng, nơi mà những chiếc xe tải đang dừng lại, chờ đợi để nhận hàng.

Tôi đã chuẩn bị kỹ càng, trong túi quần là tập tin ghi âm cuộc gọi giữa Trần Đại Nghĩa và băng nhóm buôn lậu, cùng với bản sao kê tài khoản ngân hàng thể hiện dòng tiền 500 tỷ.

Đó là những bằng chứng không thể chối cãi, và tôi sẽ sử dụng chúng để lật kèo trong cuộc đối đầu này.

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía bên trái, khiến tôi quay đầu lại.

Một nhóm người lạ mặt đang tiến lại gần, và tôi nhận ra chúng không phải là những công nhân bình thường.

Áo khoác đen, kính râm che mặt, và dáng đi tự tin, họ giống như những kẻ sát thủ từ địa ngục.

Tôi biết rằng, đây chính là băng nhóm buôn lậu mà tôi đã nghe nói đến.

Tôi nắm chặt tay lại, cảm giác như từng khớp xương trong bàn tay mình đang siết chặt lại đến mức rớm máu.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, nhưng tôi không cho phép mình sợ hãi.

Họ đang tiến lại gần, và tôi cần phải hành động ngay lập tức.

Tôi lùi lại một bước, giả vờ như không quan tâm đến họ.

Nhưng trong lòng tôi, mọi thứ đã sẵn sàng cho cuộc chiến này.

Tiếng động cơ xe tải chạy ầm ầm vang lên, và tôi biết rằng, thời gian không còn nhiều.

Một chiếc xe tải màu đen dừng lại gần đó, và từ trong xe bước ra một người đàn ông to lớn, khuôn mặt đầy râu và ánh mắt hung dữ.

Đó chính là Trần Đại Nghĩa, kẻ cầm đầu băng nhóm này.

Tôi cảm nhận được từng nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực, nhưng tôi không để cảm xúc chi phối mình.

Nghe tiếng chân của hắn, tôi lén lút di chuyển về phía sau một chiếc container, nấp vào bóng tối.

Gió thổi qua, mang theo mùi vị của biển cả và sự căng thẳng của cuộc chiến đang chờ đợi.

Đại Nghĩa đã bắt đầu chỉ đạo cấp dưới của mình, và tôi lắng nghe từng câu chữ của hắn.

“Mau chóng chuyển hàng xuống, không được chậm trễ!” hắn quát lớn, âm thanh vang vọng khắp cảng.

Tôi ghi nhớ từng lời nói, và đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu.

Nếu tôi có thể khiến băng nhóm này hoảng loạn, có thể tôi sẽ có cơ hội để giành lại thế chủ động.

Tôi rút điện thoại ra, mở tập tin ghi âm mà tôi đã chuẩn bị sẵn, và bấm play.

Âm thanh cuộc gọi giữa Đại Nghĩa và băng nhóm buôn lậu vang lên, rõ ràng và sắc nét.

Tôi không thể nghe thấy phản ứng của hắn, nhưng có thể thấy ánh mắt hắn chợt ngạc nhiên, như thể vừa bị tát một cú trời giáng.

“Cái gì?

Có người đang nghe lén?” hắn hét lên, và không khí xung quanh bỗng chốc trở nên căng thẳng.

Tôi không bỏ lỡ cơ hội, len lén di chuyển về phía chiếc xe tải, nơi mà những chiếc container đang được mở ra.

Khi tôi đến gần, một ánh đèn chớp lên từ chiếc camera an ninh, và tôi biết rằng, đây chính là lúc để tung đòn quyết định.

Tôi quay lại, nhìn đại diện của băng nhóm với ánh mắt đầy tự tin.

“Các người đã bị cài bẫy!” tôi hét lên, âm thanh vang vọng như một tiếng sấm giữa trời xanh.

“Tôi có bằng chứng, và các người không thể thoát khỏi vụ này!”

Gương mặt Đại Nghĩa tái mét, và hắn nhìn quanh như tìm kiếm một lối thoát.

“Bắt hắn!” hắn quát, nhưng nó đã quá muộn.

Tôi đã sẵn sàng cho mọi tình huống, và mọi thứ diễn ra như trong mơ.

Chỉ trong một khoảnh khắc, tôi lao về phía hắn, và cuộc chiến bắt đầu.

Các thành viên trong băng nhóm đồng loạt xông vào, nhưng tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng.

Từng cú đấm, từng cú đá, tất cả đều được thực hiện một cách điêu luyện, như một điệu múa giữa trận chiến.

Tôi cảm thấy adrenaline dâng trào, và mọi thứ xung quanh như chậm lại.

Hắn ta ngã xuống, nhưng không thể dừng lại, tôi tiếp tục lao vào những kẻ khác.

Cuộc chiến diễn ra kịch liệt, và tôi biết rằng, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân.

Cuối cùng, tôi đã áp đảo được nhóm của hắn.

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, nhưng tôi không cho phép mình dừng lại.

“Đưa tay lên!” tôi quát lớn, và mọi người xung quanh đều đứng im.

Thế giới xung quanh như ngừng lại, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của tôi và sự im lặng của băng nhóm buôn lậu.

Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng tôi biết rằng, đây chưa phải là hồi kết.

Và khi ánh đèn của cảnh sát bắt đầu lóe lên từ xa, tôi biết rằng, đây chính là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn.

Giữa những cơn gió biển lạnh lẽo, tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn đong đầy những lo âu về tương lai.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...