Chương 6: Ngày Khánh Thành

Ngày khánh thành cầu treo Nậm La được ấn định vào rằm tháng Tư Âm lịch, ngày đẹp trời nắng vàng rực rỡ chiếu xuống dòng suối trong vắt dạt dào.

Cả hai bản Phiêng và Bản Cá với gần bốn trăm người dân tập trung chật kín hai đầu cầu treo nhịp sắt sáng bóng vững chãi kịch tính.

Họ mặc những bộ quần áo Thái truyền thống thêu hoa văn sặc sỡ tỉ mỉ, mắt ánh lên niềm vui sướng và hạnh phúc chưa từng có sau ba mươi năm chờ đợi.

Ở hai đầu cầu treo, hai tấm biển bằng đồng sáng loáng được gắn chặt vào tháp bê tông, khắc chữ Thái và tiếng Việt rõ nét: "Cầu Nậm La — Xây bằng tình yêu của hàng nghìn người."

Đại diện chính quyền tỉnh, đại diện tập đoàn thép Hòa Phát và các nhà hảo tâm cùng tề tựu đông đủ để chứng kiến nhịp cầu lịch sử vùng cao này.

Lò Văn Thanh đứng ở đầu tháp neo Bản Phiêng, ngón tay bấu chặt vào lan can cầu bằng ống thép mạ kẽm phi 48 sáng loáng vững chãi vô cùng.

Cơ mặt anh căng lên vì xúc động, lồng ngực phập phồng hít thở bầu không khí ngập tràn mùi xôi nếp Thái thơm phức từ mâm cúng lễ khánh thành.

Người đầu tiên được vinh dự bước đi qua nhịp cầu mới không ai khác chính là bé Lò Thị Hà, bảy tuổi bước vào lớp một trường tiểu học Chiềng Ngần.

Cô bé mặc bộ áo cóm Thái thêu hoa văn đỏ vàng rực rỡ, tay ôm chặt cặp sách nhỏ mới tinh, bước lên nhịp cầu treo sắt bằng phẳng chống trượt kịch tính.

Chân trái bị teo cơ bước đi khập khiễng chậm rãi, nhưng mỗi bước chân của em đều đặt chắc chắn trên mặt thép bản dày dạn chịu lực vững chãi.

Cả hai bản lặng đi kịch tính, chỉ có tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng đàn hồi của nhịp cầu treo sắt chịu lực chịu tải năm tấn nâng đỡ bước chân yếu ớt.

Mỗi bước chân của bé Hà tiến lên là một tiếng nấc nghẹn ngào từ hàng trăm lồng ngực nén chặt cảm xúc suốt ba mươi năm qua bên bờ suối dữ.

Cô giáo Nguyễn Thị Hoa đón bé Hà ở đầu cầu bên Bản Phiêng, quỳ xuống ôm chặt lấy cô học trò nhỏ nước mắt giàn giụa vì xúc động nghẹn ngào.

Cô Hoa nghẹn ngào: "Hà ơi, từ nay con có cầu sắt đi học rồi, con không phải nghỉ học bốn tháng mùa lũ dữ nữa con nhé."

Bà Lò Thị Mây bước qua cầu treo, bàn tay già nua bấu chặt vào ống lan can thép vững chãi, run rẩy nói: "Ông Pheng ơi, cây cầu sắt của ông thành hiện thực rồi."

Ông Lò Văn Khun, trưởng bản Phiêng sáu mươi hai tuổi, ôm chầm lấy con trai mình giữa nhịp cầu treo lộng gió, khóc nức nở như một đứa trẻ.

Giọt nước mắt nóng hổi của người cha lăn dài trên bờ vai đẫm mồ hôi của Thanh, sưởi ấm những dằn vặt và gian khổ mà anh đã gánh chịu suốt hai năm qua.

Ông Khun nghẹn ngào: "Con đã làm được việc ông nội mơ cả đời rồi Thanh ơi, linh hồn ông nội trên đồi cao bản Phiêng chắc chắn sẽ cười rất tươi."

Thanh đứng giữa nhịp cầu treo, gió núi thổi lồng lộng làm bay vạt áo kỹ sư đẫm mồ hôi bụi sắt, anh khóc nấc thành tiếng hạnh phúc vô bờ bến.

Nhịp cầu treo ba mươi hai mét vĩnh cửu ấy đã nối liền hai thế giới bị chia cắt suốt ba mươi năm qua bằng tình người và công nghệ hiện đại.

Bà con hai bản ùa ra giữa cầu, bắt tay nhau, chia nhau những chén rượu cần ngọt lịm kịch tính vang dội cả góc núi rừng Chiềng Ngần xanh thẳm.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...