Chương 4: Người Phụ Nữ Anh Từng Gọi Là “Vợ Tầm Thường”

Bản tin kinh tế chấn động xuất hiện đồng loạt lúc mười bốn giờ ba mươi bảy phút chiều trên ba trang báo điện tử lớn nhất.

Tiêu đề bài viết được giật tít vô cùng gay gắt: "Tân CEO VNH Holdings: Thực lực điều hành hay sự nâng đỡ của gia tộc quyền thế?"

Nội dung bài báo trích dẫn nguồn tin ẩn danh cáo buộc Trần Bảo Châu từng bị sa thải khỏi công ty tư vấn cũ vì yếu năng lực.

Họ khẳng định vị trí ghế nóng CEO hiện tại của cô hoàn toàn do tầm ảnh hưởng của người mẹ ruột sắp xếp sẵn từ trước.

Góc phải của bài viết đính kèm hình ảnh chụp trộm Bảo Châu từ phía sau lưng khi cô bước ra từ một tòa nhà văn phòng trung tâm.

Lê Minh Khoa đọc chăm chú từng dòng chữ trên màn hình điện thoại di động khi đang di chuyển trong cabin thang máy tòa nhà.

Cảm giác đầu tiên xuất hiện trong tâm trí anh là một sự nhẹ nhõm vô cùng ích kỷ của một người đàn ông thất bại trước vợ.

Bởi vì anh từng có suy nghĩ tương tự rằng Bảo Châu chỉ là một người phụ nữ may mắn có xuất thân tốt chứ không hề có thực lực.

Tuy nhiên, ngay sau cảm giác nhẹ nhõm đó, một nỗi xấu hổ và ghê tởm bản thân lập tức dâng lên bóp nghẹt lấy trái tim anh.

Anh chợt nhớ lại rằng chính bản thân mình đã từng thốt ra những lời lẽ coi thường tàn nhẫn tương tự đối với người vợ hiền.

Cuộc họp báo khẩn cấp giải trình thông tin của tập đoàn VNH Holdings được tổ chức gấp gáp vào lúc mười sáu giờ chiều nay.

Trần Bảo Châu điềm tĩnh bước vào phòng họp báo ngập tràn ánh đèn flash trong bộ vest công sở màu trắng thanh lịch tinh tế.

Cô hoàn toàn không trang điểm cầu kỳ hay đeo bất kỳ món trang sức đắt tiền nào nhưng vẫn toát lên phong thái uy nghiêm đầy tự tin.

Phía sau lưng cô là màn hình LED khổng lồ hiển thị rõ ràng logo thương hiệu của các tổ chức tài chính quốc tế uy tín lớn.

"Tôi chủ động tổ chức buổi họp báo ngày hôm nay để làm rõ một số thông tin sai lệch xuất hiện trên truyền thông chiều nay," cô bắt đầu.

Giọng nói của cô vang lên vô cùng dõng dạc, rành mạch và giữ vững cao độ ổn định xuyên suốt không gian phòng họp rộng lớn.

Cô nhẹ nhàng bấm nút điều khiển từ xa để trình chiếu toàn bộ hồ sơ năng lực học thuật xuất sắc của cá nhân mình lên màn hình lớn.

Tấm bằng Thạc sĩ tài chính xuất sắc Đại học Quốc gia Singapore cùng chứng chỉ danh giá CFA cấp độ ba hiện lên rõ ràng chi tiết.

Tất cả những thành tựu học thuật đỉnh cao này đều được cô nỗ lực hoàn thành xuất sắc trước khi chạm ngưỡng hai mươi bảy tuổi.

"Đối với thông tin liên quan đến công ty tư vấn cũ, tôi xin khẳng định bản thân chủ động nộp đơn xin từ chức để nhận nhiệm vụ mới."

"Quyết định bổ nhiệm tôi vào vị trí CEO đã trải qua quy trình thẩm định năng lực độc lập kéo dài suốt sáu tháng của Hội đồng."

Một phóng viên kỳ cựu từ tờ Thời báo Kinh tế chủ động giơ tay đặt câu hỏi hóc búa ngay lập tức cho vị nữ lãnh đạo trẻ.

"Thưa bà Trần Bảo Châu, nguồn tin ẩn danh cung cấp thông tin bôi nhọ bà dường như rất am hiểu các mối quan hệ nội bộ gia đình."

"Liệu cá nhân bà có biết rõ danh tính thực sự của người đã chủ động cung cấp thông tin sai lệch này cho báo chí không?"

Trần Bảo Châu khẽ dừng lại một nhịp ngắn rồi nhìn thẳng vào ống kính máy quay của đài truyền hình quốc gia đang phát trực tiếp.

"Tôi hoàn toàn biết rõ người đó là ai và mục đích thực sự của họ khi thực hiện hành vi bôi nhọ này," cô bình thản trả lời.

Cô bấm nút điều khiển từ xa lần thứ hai để kích hoạt một đoạn file ghi âm chất lượng cao đã được chuẩn bị sẵn từ trước.

Giọng nói của một người đàn ông vang lên vô cùng rõ ràng, sắc nét từ hệ thống loa công suất lớn của phòng họp báo VIP.

"Cô ấy thực chất chỉ là một vật cản tầm thường trên con đường thăng tiến sự nghiệp kinh doanh đầy hứa hẹn của cá nhân tôi."

"Một người phụ nữ hoàn toàn không có chút năng lực hay tham vọng lớn nào, cưới cô ấy là sai lầm lớn nhất cuộc đời tôi."

Toàn bộ không gian phòng họp báo bỗng chốc trở nên im lặng như tờ trước khi tiếng xôn xao bàn tán bắt đầu rộ lên dữ dội.

Lê Minh Khoa đứng lặng người phía sau góc phòng họp báo, ly cà phê nóng trên tay anh bỗng chốc nghiêng đổ tràn ra các ngón tay.

Cơn đau rát của nước nóng tràn qua da thịt không thể làm anh thức tỉnh khỏi sự bàng hoàng và nhục nhã đang ê chề tột độ.

Anh nhận ra đoạn ghi âm đó chính là lời tâm sự của anh với Tú Linh trong căn phòng khách sạn cách đây đúng ba tuần lễ.

Người phụ nữ mà anh từng gọi là vợ tầm thường giờ đây đang đứng hiên ngang trên đỉnh cao sự nghiệp, nhìn anh bằng sự bao dung.

Anh nhận ra bản thân mình mới chính là kẻ tầm thường, mù quáng và đáng thương nhất trong toàn bộ ván cờ danh vọng tàn nhẫn này.

Khoa cảm thấy trái tim mình thắt lại đau đớn khi nhận ra toàn bộ sự phản bội và hèn hạ của bản thân đã bị phơi bày trước dư luận.

Sự thật phũ phàng này là một cú tát trực diện thức tỉnh anh khỏi giấc mộng danh vọng ảo huyền ảo bấy lâu.

Anh bước ra khỏi khán phòng họp báo với đôi chân run rẩy mệt mỏi, đầu óc trống rỗng không một ý nghĩ định hình.

Mỗi bước đi của anh giờ đây nặng nề như đeo đá, lòng ngập tràn nỗi ân hận khôn nguôi đối với người vợ hiền dung.

Khoa tự hứa sẽ làm mọi cách để chuộc lại lỗi lầm to lớn này dù biết cơ hội hàn gắn là vô cùng mong manh.

Bóng tối của buổi chiều muộn bao trùm lấy bóng hình cô độc của người đàn ông thất bại thảm hại trên mọi phương diện.

Anh lặng lẽ bắt taxi quay trở lại văn phòng làm việc của mình để chuẩn bị đối mặt với những thử thách kinh hoàng tiếp theo.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...