Chương 6: Điều Khoản Số 8 Chưa Từng Có Trong Bản Hợp Đồng Nào
Không gian sang trọng của phòng trà khách sạn Sofitel Metropole Hà Nội vào lúc hai mươi giờ tối ngày hôm sau vô cùng ấm áp yên tĩnh.
Trần Bảo Châu đã có mặt và ngồi chờ sẵn tại chiếc bàn tròn bằng gỗ gụ nằm khuất sâu trong góc tối của phòng trà từ trước.
Cô không hề hướng mắt nhìn về phía cửa ra vào nhưng Lê Minh Khoa biết chắc chắn cô đã nhận ra sự hiện diện của anh ngay lập tức.
Anh lặng lẽ tiến đến rồi nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống đối diện trực tiếp với người phụ nữ từng là vợ hiền của mình bấy lâu.
Buổi gặp mặt tối nay hoàn toàn không có sự tham gia của trợ lý pháp chế hai bên, không có máy tính xách tay hay tài liệu dự án dày cộm.
"Đoạn tin nhắn văn bản bí ẩn được gửi đến máy điện thoại của anh vào đêm ngày hôm qua chính là do em chủ động gửi phải không Châu?"
Bảo Châu khẽ ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt chồng cũ rồi khẽ gật đầu xác nhận bằng một cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng bình thản.
"Đúng vậy, chính tôi đã chủ động gửi dòng tin nhắn ngắn ngủi đó đến máy điện thoại cá nhân của anh vào tối ngày hôm qua," cô trả lời.
"Tại sao em lại làm như thế trong khi anh đã gây ra bao tổn thương sâu sắc cho em suốt khoảng thời gian chung sống vừa qua?"
Bảo Châu nhìn anh bằng ánh mắt phẳng lặng sâu thẳm như nước hồ mùa thu, một ánh mắt chứa đựng sự trưởng thành chín chắn vượt bậc.
"Bởi vì sự tồn tại của Điều khoản số 7 trong bản dự thảo hợp đồng đó thực chất hoàn toàn không phải mục tiêu cuối cùng tôi hướng tới."
Khoa ngỡ ngàng hỏi lại: "Em thực sự không muốn anh phải rời bỏ vị trí Giám đốc Kinh doanh đầy tâm huyết của mình tại tập đoàn sao?"
"Điều khoản số 7 thực chất chỉ là một phép thử pháp lý để tôi kiểm chứng mức độ cam kết thực sự của ban lãnh đạo Thiên Phú mà thôi."
"If they easily agree to sacrifice you to save the company's financial interests, it means they are ruthless pragmatists."
"Tuy nhiên, vì cá nhân anh là người chịu ảnh hưởng trực tiếp từ điều khoản này, tôi quyết định sẽ đề xuất một phương án thay thế khác."
"Vậy phương án thay thế cụ thể mà em đang muốn nhắc tới ở đây là gì thế Châu?" Khoa vội vàng gặng hỏi với sự tò mò dâng trào.
Bảo Châu nhẹ nhàng mở chiếc khóa kéo của chiếc túi xách da cao cấp đặt bên cạnh rồi rút ra một phong bì thư màu trắng thanh mảnh.
Cô từ từ đẩy chiếc phong bì mỏng manh không có in bất kỳ logo thương hiệu nào về phía người chồng cũ đang vô cùng hồi hộp chờ đợi.
Khoa nhận lấy chiếc phong bì bằng cả hai bàn tay hơi run rẩy rồi cẩn thận rút tờ văn bản pháp lý duy nhất bên trong ra xem.
Đó hoàn toàn không phải là một văn bản thỏa thuận thương mại hay hợp đồng kinh tế trị giá trăm tỷ như anh hằng tưởng tượng trước đó.
Văn bản mộc mạc chỉ vỏn vẹn chứa đựng hai dòng chữ ngắn gọn cùng hai ô trống dành riêng cho chữ ký của hai vợ chồng ở phía dưới.
"Đây chính là Điều khoản số 8 đặc biệt chưa từng xuất hiện trong bất kỳ bản hợp đồng thương mại nào trên thế giới," cô khẽ nói.
"Thiên Phú sẽ chính thức được VNH Holdings ký kết hợp đồng năm trăm tỷ đồng nếu anh chịu đặt bút ký vào văn bản đặc biệt này."
Khoa bàng hoàng nhận ra tờ giấy trên tay mình chính là đơn xin rút lại quyết định ly hôn đơn phương đã được ký nhận từ trước.
Anh ngước mắt nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Bảo Châu, lòng dâng trào một nỗi xúc động và biết ơn vô bờ bến khó tả thành lời.
Bảy năm chung sống dưới một mái nhà ngập tràn lo toan, anh chưa bao giờ thực sự dành thời gian để lắng nghe và thấu hiểu người vợ hiền.
Anh nhanh chóng cầm chiếc bút máy cao cấp đặt trên bàn lên chuẩn bị đặt bút ký vào văn bản để sửa chữa sai lầm lớn nhất đời mình.
Đúng vào khoảnh khắc ngòi bút chuẩn bị chạm vào mặt giấy trắng tinh khôi thì cánh cửa phòng trà Metropole bỗng nhiên bị đẩy mạnh ra.
Người trợ lý Hùng vội vã bước vào phòng với khuôn mặt không còn giữ được vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng thường nhật của một thư ký chuyên nghiệp.
"Xin lỗi đã cắt ngang cuộc trò chuyện riêng tư của hai vị lãnh đạo, nhưng tôi vừa nhận được thông tin khẩn cấp từ cơ quan chức năng C03."
"Lực lượng cảnh sát kinh tế C03 vừa chính thức ban hành lệnh phong tỏa toàn bộ tài khoản ngân hàng của tập đoàn Thiên Phú cách đây hai mươi phút."
Thông tin chấn động đó như một tiếng sét ngang tai dội thẳng vào không gian phòng trà ấm áp khiến Khoa hoàn toàn rụng rời tay chân.
Khoa bàng hoàng đứng lặng người, chiếc bút máy trên tay anh suýt chút nữa rơi xuống mặt bàn gỗ gụ đắt tiền.
Anh nhìn Bảo Châu đầy lo lắng hoang mang nhưng cô vẫn giữ được thái độ cực kỳ điềm tĩnh tự tin đáng nể phục.
"Anh Khoa hãy bình tĩnh ngồi xuống đi, giông bão này thực chất chính là cơ hội lớn để chúng ta thanh lọc toàn bộ hệ thống," cô khẽ nói.
Sự kiên định và trí tuệ siêu việt của người vợ hiền đã tiếp thêm nguồn năng lượng dũng cảm phi thường cho Khoa.
Anh nhanh chóng cất tờ đơn rút ly hôn vào cặp da quyết tâm cùng cô kề vai sát cánh chiến đấu vượt qua sóng gió pháp lý.
Mỗi biến cố lớn xảy ra đều khẳng định nhân cách cao đẹp và bản lĩnh kiên cường bất khuất của Trần Bảo Châu thương yêu.
Họ sẵn sàng bước vào cuộc chiến cam go bảo vệ lẽ phải và sự tồn sinh vững bền lâu dài của hai tập đoàn.
Ánh đèn đêm Metropole lung linh tỏa sáng như ngọn hải đăng soi đường dẫn lối cho đôi vợ chồng trẻ vượt qua gian khó.
Hành trình đòi lại công lý sòng phẳng đã chính thức được kích hoạt với sự phối hợp tác chiến vô cùng chuyên nghiệp bài bản.