Chương 3: Căn hầm lưu trữ tối tăm

Tiếng bước chân cô độc vang vọng trong căn hầm lưu trữ hồ sơ của Tập đoàn Hào Nam dưới tầng hầm tòa nhà Hoàn Kiếm.

Không khí dưới hầm vô cùng ẩm thấp, nồng nặc mùi giấy cũ mục nát, mùi mực in lâu năm và bụi bặm tích tụ suốt hàng chục năm qua.

Khánh An cầm chiếc đèn pin nhỏ, ánh sáng yếu ớt quét qua những dãy kệ sắt cao sát trần nhà, chất đầy những hộp hồ sơ bọc da đen cũ kỹ bám đầy mạng nhện.

Đoàn kiểm toán độc lập đã được đặc cách tiếp cận kho lưu trữ giấy này để rà soát chứng từ gốc của năm năm trước theo yêu cầu quyết liệt của Quốc Khánh.

Quốc Khánh đi bên cạnh cô, tay cầm tập hồ sơ kiểm toán thuế, phong thái vô cùng cẩn trọng, tỉ mỉ và nghiêm túc.

"Chúng ta phải tìm được các biên bản nghiệm thu logistic gốc của cảng Tiên Sa năm 2021," Quốc Khánh nói khẽ, giọng anh trầm ấm phá tan sự tĩnh mịch đáng sợ của căn hầm lưu trữ.

"Trịnh Vĩnh Thịnh đã cho người xóa sạch dữ liệu số trên máy chủ tổng của tập đoàn, nhưng hắn không thể tiêu hủy toàn bộ chứng từ giấy đã được niêm phong lưu kho từ trước."

"Hợp đồng gốc luôn có chữ ký sống và dấu giáp lai đỏ chói, đó là thứ duy nhất không thể làm giả bằng thuật toán máy tính."

Càng đi sâu vào cuối hành lang tầng hầm, hơi lạnh tỏa ra từ những bức tường bê tông ẩm ướt càng thêm buốt giá thấu xương. Ánh đèn pin quét đến đâu, những lớp bụi dày hàng centimet bay lên cuồn cuộn đến đó dưới mỗi bước chân nặng nề của hai người. Những chiếc kệ sắt rỉ sét xếp thành từng hàng dài, giống như một mê cung lưu trữ khổng lồ chứa đựng vô vàn bí mật tài chính dơ bẩn được chôn giấu suốt nhiều năm qua của đế chế Hào Nam.

Khánh An gật đầu, cô cúi xuống rà soát dãy kệ cuối cùng - nơi chứa các hồ sơ tài chính giai đoạn 2020-2022. Bụi bám đầy mặt kính và thành hộp khiến cô khẽ ho khan, ngón tay cô lướt qua từng chiếc nhãn hồ sơ ghi tên phòng kế toán cũ.

"Mỗi lần ngửi thấy cái mùi giấy mốc ẩm lạnh này, tôi lại nhớ đến những đêm bố tôi thức trắng bên bàn làm việc để dò từng dòng số liệu," Khánh An thầm thì, giọng cô pha lẫn một nỗi sầu muộn xa xăm đầy xót xa.

"Bố tôi là Vũ Hoài Nam. Ông ấy từng yêu quý những số liệu này hơn cả mạng sống của mình. Đối với ông, mỗi dòng tiền, mỗi con số cân đối trên bảng cân đối kế toán đều phải đại diện cho sự trung thực tuyệt đối của doanh nghiệp. Ông thường bảo tôi rằng kiểm toán viên chính là những người bảo vệ cuối cùng của sự công bằng kinh tế. Vậy mà cuối cùng, chính sự chính trực đó lại biến thành cái bẫy đẩy ông vào con đường tử lộ."

Đột nhiên, tay Khánh An dừng lại trước một chiếc hộp gỗ cũ kỹ nằm sâu trong góc tối khuất của kệ sắt số chín. Chiếc hộp gỗ này không có nhãn kiểm kê chính thức của tập đoàn, trên mặt hộp bám một lớp bụi dày cộp như đã bị lãng quên từ rất lâu.

Khánh An khẽ thổi bay lớp bụi, hàng chữ viết tay bằng mực xanh đã phai màu dần hiện ra rõ nét: "Hồ sơ cá nhân - Vũ Hoài Nam".

Tim Khánh An thắt lại dữ dội, lồng ngực cô phập phồng nghẹn ngào, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt gỗ nhám của chiếc hộp kỷ vật của người bố quá cố.

Cô mở nắp hộp gỗ ra bằng đôi tay run rẩy, bên trong chỉ có một cuốn sổ tay kế toán bìa da đã sờn rách góc và một cây bút máy Parker cũ kỹ vỏ nhựa màu đen nắp mạ vàng lấp lánh dưới ánh đèn pin.

Đó chính là cây bút máy mà bố cô luôn mang theo bên mình ngày xưa, ký thác biết bao khát vọng về sự chính trực của một người làm nghề số liệu tài chính.

Khánh An ôm chiếc hộp gỗ vào lòng, đầu gối rệu rã quỵ xuống nền bê tông lạnh lẽo của căn hầm kêu cộp một tiếng vang vọng. Những giọt nước mắt ấm nóng bắt đầu tuôn rơi lã chã, lăn dài trên đôi gò má gầy gò rồi thấm xuống thớ gỗ nhám của chiếc hộp. Cô khóc không thành tiếng, tiếng nấc nghẹn ngào vang vọng giữa những dãy kệ hồ sơ vắng lặng nghe thật nhức nhối.

Những ký ức về đêm mưa bão kinh hoàng năm năm trước đột ngột ùa về như một cơn lốc xoáy xé nát tâm can cô. Đêm đó, bố cô trở về nhà với gương mặt thất thần, bất lực nói rằng ông bị Trịnh Vĩnh Thịnh dùng quyền lực ép buộc ký khống biên bản giải ngân chuyển giá, để rồi sáng hôm sau, ông chọn cách tự vẫn bằng thuốc ngủ tại văn phòng làm việc để chứng minh sự trong sạch vô tội của mình trước sự vu cáo tàn độc của gã phản diện.

Quốc Khánh nghe tiếng động quỵ cộp dưới nền đất, lập tức quay lại và bước nhanh tới bên cạnh cô. Chứng kiến cô gái kiên cường sắc bén thường ngày giờ đây đang ôm chiếc hộp cũ khóc run bần bật dưới ánh đèn pin leo lét, lòng anh khẽ chùng xuống đầy thương cảm và xót xa vô hạn.

Anh nhẹ nhàng quỳ xuống bên cạnh cô trên nền đất bẩn bụi bặm, đặt bàn tay ấm áp của mình lên bờ vai gầy đang run rẩy liên hồi của cô, giọng nói trầm ấm đầy sự bảo bọc chân thành: "Khánh An... Cô không sao chứ? Hãy bình tĩnh lại."

Khánh An ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt ướt đẫm lệ nhưng chứa đựng một sự kiên định tột cùng, không hề có sự đầu hàng: "Bố em... bố em đã để lại cuốn sổ này trước khi mất. Ông không hề tham ô một đồng nào của tập đoàn Hào Nam cả."

"Cuốn sổ tay này ghi chép chi tiết các giao dịch chuyển giá ngầm của Trịnh Vĩnh Thịnh từ năm năm trước, kèm theo các mã chứng từ trùng khớp hoàn toàn với số liệu giả hiện tại."

"Đây chính là di vật đòi lại công lý cho gia đình em, là bằng chứng sống mà Thịnh luôn khao khát tiêu hủy để bịt đầu mối tội ác của hắn."

Quốc Khánh cúi xuống đỡ cô đứng dậy một cách nhẹ nhàng, cẩn thận lấy chiếc khăn tay của mình nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt đọng trên mi cô, rồi cất cuốn sổ tay kế toán và cây bút máy Parker vào ba lô cá nhân của mình.

"Chúng ta đã có mảnh ghép quan trọng nhất của bức tranh tội ác này rồi," anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt kiên định và mạnh mẽ vô song.

"Lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó lọt. Tôi hứa với danh dự nghề nghiệp của mình, Trịnh Vĩnh Thịnh sẽ phải trả lại sự trong sạch cho bố cô ngay tại đại hội cổ đông sắp tới của tập đoàn Hào Nam. Hãy tin tưởng tôi và đi cùng tôi đến cuối con đường này."

Khánh An gật đầu, lau đi nước mắt trên mi, tay siết chặt kỷ vật của cha, chuẩn bị tinh thần cho trận chiến cam go sắp tới. Dưới ánh sáng le lói của chiếc đèn pin trong căn hầm tối tăm, sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai người đã chính thức thắt chặt thành một liên minh không thể phá vỡ, mang lại cho cô niềm tin mãnh liệt để bước tiếp.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...