Chương 4: Kỷ vật và nước mắt
Đèn bàn làm việc hắt ra một quầng sáng vàng dịu, rọi lên cuốn sổ tay kế toán cũ kỹ và cây bút Parker mạ vàng đặt trang trọng giữa bàn làm việc.
Khánh An ngồi lặng lẽ, đôi vai gầy khẽ run lên từng đợt khi lật giở từng trang giấy ố vàng chứa đựng nét chữ thanh mảnh nhưng kiên nghị của người cha quá cố Vũ Hoài Nam.
Bên ngoài, tiếng gió đêm rít qua khe cửa kính của tòa nhà văn phòng Duy Tân, mang theo cái lạnh se sắt của những ngày mưa phùn Hà Nội đặc trưng.
Cô lấy ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngòi bút Parker cũ kỹ, nước mắt khẽ rớt xuống trang giấy nhám, làm nhòe đi một vệt mực xanh đã cũ từ nhiều năm trước.
"Cha em đã cất giữ toàn bộ nhật ký giao dịch khống này để làm lá chắn bảo vệ phòng kế toán khỏi sự thao túng dơ bẩn của Trịnh Vĩnh Thịnh," Khánh An nói khẽ, giọng cô nghẹn ngào nhưng không hề yếu đuối hay muốn đầu hàng.
"Nhưng cha không ngờ, Thịnh đã đi trước một bước cực kỳ nham hiểm, dùng quyền lực mua chuộc kiểm toán viên nội bộ để tráo đổi chứng từ gốc và ký xác nhận nợ giả."
"Khi công an kinh tế gửi giấy triệu tập khẩn cấp, cha đã chọn cách tự vẫn... để bảo vệ danh dự tối cao của một người làm nghề số liệu cả đời chính trực."
"Ông ấy thà chết chứ không chịu mang vết nhơ tham ô mà kẻ khác gán ghép lên đầu mình. Nỗi uất ức đó, nỗi đau đớn tột cùng đó đã đè nặng lên vai mẹ con em suốt năm năm qua. Mẹ em từ đó cũng suy sụp tinh thần, bệnh tật triền miên phải nằm viện điều trị suốt nhiều năm tại bệnh viện Bạch Mai dưới quê."
"Trong cuốn sổ tay này, bố em đã dùng một công thức đối chiếu nội bộ rất đặc biệt, sử dụng hàm VLOOKUP kết hợp với hàm MATCH để đối soát trực tiếp mã số vận đơn thực tế của cảng Tiên Sa với số liệu báo cáo khống của SouthernRealty. Kết quả sai lệch luôn là bốn mươi phần trăm dòng tiền chi trả. Điều này chứng minh số liệu trên báo cáo của SouthernRealty hoàn toàn là số liệu khống được vẽ ra trên máy in chứ không hề có hoạt động logistic thực tế nào diễn ra."
Quốc Khánh ngồi bên cạnh cô trong không gian tĩnh lặng của văn phòng làm việc đêm, anh im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối, đôi mắt nghiêm nghị thường ngày giờ đây dịu lại, chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc tột cùng.
Anh khẽ gõ nhẹ ngón tay xuống bàn kính theo thói quen suy nghĩ mỗi khi lòng mình có sự chấn động, rồi đẩy ly nước trà gừng ấm về phía cô gái.
"Tôi hiểu cảm giác của cô, Khánh An. Năm năm trước, khi tôi mới bước chân vào Big 4, người thầy hướng dẫn tôi cũng đã từng bị gài bẫy sa thải cay đắng vì từ chối ký duyệt báo cáo khống của một tập đoàn dược phẩm quốc tế," Quốc Khánh trầm giọng chia sẻ, lần đầu bộc lộ một phần quá khứ thầm kín của mình.
"Ông ấy đã nói với tôi một câu trước khi rời đi mà tôi luôn khắc cốt ghi tâm: 'Số liệu không biết nói dối, chỉ có lòng người mới méo mó. Người làm kiểm toán phải giữ được cái tâm trong sạch trước mọi cạm bẫy'."
"Người thầy ấy sau đó đã bị họ dùng truyền thông bôi nhọ danh dự đến mức không thể tiếp tục hành nghề kiểm toán độc lập chuyên nghiệp, phải chuyển về quê làm ruộng trong sự cô độc uất ức. Nhìn ông ấy ra đi tay trắng, tôi đã tự thề với lòng mình sẽ không bao giờ ký tên vào bất kỳ báo cáo tài chính nào có vết nhơ gian lận, dù đối phương có quyền lực lớn thế nào."
"Đó chính là lý do tôi luôn lạnh lùng, nghiêm khắc và khắt khe với mọi số liệu mà cô thấy hàng ngày. Tôi không muốn bất kỳ sự chính trực nào phải hy sinh vô ích nữa. Sự im lặng của tôi trước đây là để tích lũy chứng từ, chờ đợi một cơ hội phản công chuẩn xác nhất. Và bây giờ, cô chính là người đồng hành đáng tin cậy nhất mà tôi tìm kiếm suốt năm năm qua để cùng thực hiện lời thề đó."
Khánh An ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của Quốc Khánh dưới quầng sáng dịu của đèn bàn. Lần đầu tiên, cô thấy vị trưởng đoàn kiểm toán lạnh lùng, lý tính này bộc lộ sự yếu đuối và con người thật sâu kín của mình trước mặt cô gái khác. Sự thấu hiểu và sẻ chia sâu sắc khiến khoảng cách giữa họ như được xóa nhòa hoàn toàn.
Sự kết nối thầm lặng giữa hai con người cùng chung vết thương lòng và lý tưởng chính trực khiến không gian phòng làm việc trở nên ấm áp lạ thường giữa đêm đông lạnh giá của thủ đô.
Khánh An khẽ cắn môi, xoay nhẹ chiếc nắp bút Parker mạ vàng - một thói quen nhỏ lặp lại của cô mỗi khi tìm lại được sức mạnh và ý chí nội tâm vững chắc.
"Cảm ơn anh, Quốc Khánh. Có anh đồng hành trong cuộc chiến này, em tin rằng linh hồn của cha em và những người chính trực sẽ được an ủi," cô nói, một nụ cười nhẹ nhàng và ấm áp xuất hiện trên gương mặt cô dưới ánh đèn vàng.
Quốc Khánh gật đầu kiên định, ánh mắt anh lóe lên tia sáng mạnh mẽ: "Hãy cất kỹ cuốn sổ và cây bút này. Chúng ta sẽ dùng chính nó để ký vào bản kết toán sai phạm cuối cùng của Trịnh Vĩnh Thịnh trước pháp luật."
"Bây giờ cô hãy nghỉ ngơi đi, ngày mai sẽ là một ngày đầy sóng gió khi Thịnh bắt đầu nhận ra sự biến mất của tài liệu lưu trữ cũ dưới căn hầm. Hắn chắc chắn sẽ điên cuồng phản công chúng ta bằng mọi thủ đoạn hèn hạ nhất."