Chương 5: Bẫy vu oan và lệnh đình chỉ

Không khí trong phòng chất vấn nội bộ của tập đoàn Hào Nam căng thẳng đến mức ngột ngạt và nghẹt thở.

Trịnh Vĩnh Thịnh ngồi tựa lưng trên chiếc ghế da thuộc Ý màu đen lớn, khuôn mặt gã đầy vẻ đắc ý nham hiểm, đôi mắt ti hí nhìn xoáy vào Khánh An đang đứng đĩnh đạc trước bàn họp lớn.

Bên cạnh gã, Ngô Thị Hương, phó phòng kế toán, đang trưng ra một xấp tài liệu in ấn hệ thống và một chiếc USB màu đỏ với thái độ hống hách vô cùng.

"Vũ Khánh An! Cô có biết hành vi trộm cắp dữ liệu mật của tập đoàn để bán cho đối thủ cạnh tranh là phạm pháp nghiêm trọng không?" Hương lập tức lớn tiếng quát tháo hống hách đầy vẻ thượng đẳng và chà đạp nhân cách.

"Chúng tôi đã tìm thấy chiếc USB chứa toàn bộ danh sách khách hàng VIP và báo cáo tài chính quý hai trong tủ đồ cá nhân của cô khi tiến hành kiểm tra đột xuất sáng nay."

"Hơn nữa, địa chỉ IP máy tính cá nhân của cô đã gửi lệnh in và sao chép tệp tin mật này vào lúc mười hai giờ đêm hôm qua. Lịch sử hệ thống an ninh mạng của tập đoàn Hào Nam không bao giờ sai lệch."

"Cô giải thích thế nào về bằng chứng đanh thép này hả? Một kẻ thử việc nghèo hèn, không gốc gác như cô chắc chắn đã nhận tiền hối lộ từ đối thủ cạnh tranh để bán đứng tập đoàn trước ngày IPO!" Hương đập mạnh xấp hồ sơ xuống bàn kêu cạch một tiếng giận dữ.

"Tôi nghe nói mẹ cô dưới quê đang nằm viện cần rất nhiều tiền để chạy thận đúng không? Đúng là loại người nghèo hèn thì dễ sinh lòng tham lam vô đáy! Để có tiền, cô sẵn sàng bán đứng cả danh dự của mình," Hương bồi thêm một câu bỉ ổi mỉa mai.

Khánh An đứng sừng sững giữa phòng, gương mặt không hề có một chút hoảng sợ hay lo lắng, đôi tay cô buông thõng tự nhiên nhưng ngón tay khẽ siết nhẹ để giữ sự điềm tĩnh tối thượng.

Cô nhìn thẳng vào gương mặt giả tạo của Trịnh Vĩnh Thịnh, cất giọng vô cùng điềm tĩnh, rõ ràng và mạch lạc: "Trưởng phòng Thịnh, phó phòng Hương. Các người gài bẫy tôi bằng một kịch bản quá thô thiển và thiếu chuyên nghiệp."

"Mười hai giờ đêm qua, tôi đang cùng đoàn kiểm toán độc lập làm việc tại phòng lưu trữ hồ sơ dưới tầng hầm dưới sự chứng kiến trực tiếp của anh Quốc Khánh và ba kiểm toán viên khác."

"Tôi không hề có mặt ở văn phòng tầng mười hai để chạm vào máy tính cá nhân. Hơn nữa, camera an ninh tại hành lang tầng hầm chắc chắn đã ghi nhận sự diện hiện của tôi suốt từ mười giờ tối đến hai giờ sáng. Nếu các người không tin, có thể trích xuất trực tiếp dữ liệu từ máy chủ camera an ninh."

Trịnh Vĩnh Thịnh khẽ cười khẩy đầy ngạo mạn, gã chậm rãi đứng dậy, đập mạnh bàn tay thô kệch xuống bàn họp gỗ gõ đỏ kêu cạch một tiếng chói tai thể hiện uy quyền tối cao của kẻ nắm giữ sinh sát trong tay.

"Cô An thân mến. Đoàn kiểm toán độc lập chỉ là bên thứ ba tạm thời, lời chứng thực của gã trưởng đoàn Lê Quốc Khánh không có giá trị pháp lý tuyệt đối trước vết log hệ thống máy chủ tổng của tập đoàn do phòng IT quản lý," Thịnh nói, giọng điệu vô cùng đắc ý và khinh bỉ tột cùng.

"Hồ sơ an ninh mạng của chúng tôi ghi nhận rõ ràng tài khoản mang tên Vũ Khánh An đã truy cập và trích xuất dữ liệu mật. Còn về camera an ninh tầng hầm? Thật đáng tiếc, hệ thống camera khu vực đó đã bị hỏng do sự cố chập điện từ chiều qua và đang chờ sửa chữa. Lời nói của cô hoàn toàn không có bất kỳ chứng cứ ngoại phạm nào vững chắc."

"Hơn nữa, tôi cũng đã báo cáo việc này lên Chủ tịch Hội đồng quản trị. Ông ấy đã hoàn toàn đồng ý với phương án xử lý nghiêm khắc này để làm sạch bộ máy trước khi IPO. Cô nghĩ một con bé thử việc chạy vặt không có chỗ đứng như cô có thể lay chuyển được ý chí của ban điều hành tập đoàn sao?"

"Để bảo đảm an toàn thông tin tuyệt đối trước thềm IPO nghìn tỷ, tôi nhân danh Trưởng phòng Tài chính Hội đồng quản trị quyết định đình chỉ công tác của cô ngay lập tức trong vòng hai mươi tư giờ để cơ quan chức năng vào cuộc điều tra làm rõ."

Khánh An khẽ cắn môi, mồ hôi lạnh rịn ra sau gáy ướt đẫm áo sơ mi lụa, cô nhận ra Thịnh đã dùng quyền lực tuyệt đối của mình để can thiệp sâu và làm giả vết log trên hệ thống máy chủ tổng nhằm đẩy cô vào tội danh hình sự để cướp lại cuốn sổ tay kế toán của cha cô.

Nhưng cô không hề nhượng bộ hay tỏ ra sợ hãi trước thế lực khổng lồ này, ánh mắt cô sắc bén như dao nhìn thẳng vào mắt gã phản diện quyền lực đang cười đắc thắng:

"Trịnh Vĩnh Thịnh, ông nghĩ ông có thể dùng quyền lực làm mờ mắt tất cả mọi người, dùng một bàn tay dơ bẩn của mình để che đậy bầu trời sự thật sao?"

"Cứ đình chỉ tôi đi. Nhưng tôi báo trước cho ông biết, mỗi vết log giả mạo và chứng cứ giả mà ông và bà Hương tạo ra hôm nay... sẽ là một tình tiết tăng nặng hình phạt cực kỳ nghiêm trọng trước tòa án nhân dân khi sự thật được đoàn kiểm toán độc lập phơi bày trước ánh sáng công lý. Khi đó, cả tập đoàn này và cả cái SouthernRealty của các người sẽ phải quỳ lạy trước pháp luật!"

"Đưa con bé vô giáo dục và cứng đầu này ra ngoài ngay lập tức! Báo bảo vệ tịch thu thẻ nhân viên thử việc của nó!" Ngô Thị Hương lập tức quát lớn gọi bảo vệ vào phòng để áp giải cô ra ngoài văn phòng tập đoàn.

Khánh An quay lưng bước đi đầy kiêu hãnh, gót giày cao gót gõ xuống sàn gạch hoa cương nghe sắc lạnh cộp cộp, lòng cô sôi sục một ý chí chiến đấu ngoan cường và quyết tâm lật đổ bọn chúng đến cùng. Trận chiến chính thức bắt đầu và cô sẽ không lùi bước dù chỉ một milimet.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...