Chương 8: Vết khắc của chiếc bút máy

Tiếng lách cách vang lên khe khẽ khi Khánh An dùng chiếc tua vít nhỏ tháo rời lớp vỏ nhựa bảo vệ bo mạch chủ phía sau chiếc máy in ở tầng mười hai.

Mùi mực in cũ nguội lạnh quen thuộc phảng phất bay ra hành lang tối, đánh thức những cảm giác và ký ức của những ngày tháng chạy việc vặt vất vả của cô trợ lý.

Quốc Khánh đứng bên cạnh che chắn cẩn mật, ánh mắt anh cảnh giác nhìn dọc hành lang tối om của văn phòng tập đoàn để đề phòng bảo vệ đi tuần đêm đột xuất.

"Khánh An, hãy cẩn thận tĩnh điện từ vỏ bo mạch. Hãy đeo chiếc vòng chống tĩnh điện này vào cổ tay cô trước," anh nhắc nhở khẽ, giọng trầm ấm và đầy lo lắng cho sự an toàn của cô.

Khánh An khẽ mỉm cười gật đầu, đeo chiếc vòng vào tay rồi tiếp tục thao tác tháo ốc vít một cách khéo léo. Sau năm phút tỉ mẩn, cô đã tháo rời được nắp bảo vệ bằng thiếc bên trong bo mạch chủ Fuji Xerox thế hệ hai, để lộ ra con chip nhớ NVRAM màu đen nằm cạnh bộ vi xử lý trung tâm của máy in. Thiết bị lưu trữ này hoạt động theo nguyên lý lưu vết toàn bộ tệp đệm in (Spool Image Files) độc lập với bộ nhớ RAM hệ thống.

Khánh An khéo léo kết nối thành công đầu đọc dữ liệu chuyên dụng của đoàn kiểm toán vào cổng nạp ổ cứng đệm của máy in. Màn hình tablet của Quốc Khánh bắt đầu hiển thị thanh trạng thái khôi phục dữ liệu: mười hai phần trăm, ba mươi lăm phần trăm, tám mươi sáu phần trăm và cuối cùng là tiếng bíp nhẹ báo hiệu một trăm phần trăm khôi phục hoàn tất. Từng bit dữ liệu thô của lệnh in đêm qua bắt đầu được chuyển đổi ngược thành tệp tài liệu PDF có thể đọc được hoàn chỉnh.

Trên màn hình máy tính bảng của Quốc Khánh, những dòng lệnh in cũ tưởng như đã mất bắt đầu được phục hồi trực tiếp từ chip nhớ vật lý độc lập.

Dòng tệp in có tiêu đề "Bao-cao-lưu-chuyen-tien-te-Q2-hao-nam.xlsx" hiện ra rõ nét, hiển thị chính xác địa chỉ MAC máy tính gửi lệnh là của Ngô Thị Hương lúc mười hai giờ đêm.

Nhưng quan trọng và chấn động hơn cả, tệp ảnh lưu trữ (Spool Image File) còn ghi lại rõ ràng vết sửa đổi bút phê tay của Trịnh Vĩnh Thịnh bằng mực đỏ trước khi in bản cuối cùng để gửi cho đối tác SouthernRealty.

"Đây chính là bằng chứng thép không thể chối cãi trước pháp luật," Quốc Khánh thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt anh lóe lên tia nhìn lạnh lùng chính trực của một kiểm toán viên Big 4.

Khánh An nhìn chằm chằm vào bản phê tay của Thịnh, cô nhận ra nét chữ viết tay có phần run rẩy và lệch nét của hắn ở góc trang giấy chứng tỏ sự bất an sâu kín.

Backstory và góc khuất của Trịnh Vĩnh Thịnh dần hiện ra qua cuộc điều tra ngầm về các khoản nợ ngân hàng Vietcombank của gia đình hắn mà Quốc Khánh đã thực hiện trước đó.

Mười năm trước, Thịnh từng là một kế toán viên đầy nhiệt huyết, hoài bão và chính trực, người đã cùng cha của Khánh An xây dựng những viên gạch tài chính vững chắc đầu tiên cho tập đoàn Hào Nam. Thời đó, hai người họ thậm chí đã từng chia sẻ một căn phòng trọ dột nát rộng chưa đầy mười mét vuông tại khu ổ chuột Đống Đa, cùng chia nhau từng bát mì tôm không người lái để nuôi giấc mơ xây dựng một tập đoàn tài chính minh bạch hàng đầu Việt Nam.

Thế nhưng, áp lực nợ nần khổng lồ từ dự án bất động sản của gia đình dưới quê bị vỡ nợ nghiêm trọng, cùng với việc người em trai duy nhất của hắn bị các nhóm tín dụng đen truy sát tính mạng, đã đẩy Thịnh vào con đường tha hóa không lối thoát.

Hắn bắt buộc phải rút ruột tập đoàn Hào Nam thông qua bẫy chuyển giá của tập đoàn SouthernRealty để lấy hàng trăm tỷ đồng trả nợ cứu mạng em trai và gia đình mình. Sự tham lam bắt đầu lấn át đạo đức khi hắn nhận ra dòng tiền chuyển khống dễ dàng đến thế nào.

Một vết trượt dài vô vọng và hèn nhát biến gã kế toán chính trực năm xưa thành một con quỷ dữ không từ thủ đoạn gài bẫy hại chết người đồng nghiệp thân thiết Vũ Hoài Nam để bịt đầu mối khi ông Nam phát hiện ra sai phạm chuyển giá nghìn tỷ.

Khánh An khẽ thở dài đầy cảm thương cho một kiếp người tha hóa, cô cẩn thận cất cây tua vít vào ba lô, tay siết chặt cây bút Parker cũ của cha trong túi áo. Cô nhìn chiếc máy in - nơi cô từng bị sỉ nhục hằng ngày, nay lại là nơi chứa đựng chiếc chìa khóa vạn năng lật nhào mọi tội ác của Thịnh. Thật là một sự sắp đặt trớ trêu của số phận!

"Trịnh Vĩnh Thịnh, ông từng có cơ hội làm một người tốt và giữ vững đạo đức nghề nghiệp của mình," cô thì thầm khẽ, giọng cô buồn bã nhưng vô cùng kiên quyết.

"Nhưng sự tham lam, yếu đuối và hèn nhát đã khiến ông chà đạp lên mạng sống và danh dự của cha tôi. Ngày mai, tôi sẽ bắt ông phải đối mặt với toàn bộ tội lỗi của mình trước công lý.""

Quốc Khánh bước tới bên cô, đặt tay lên vai cô khích lệ đầy tin tưởng: "Báo cáo kiểm toán V14 đã hoàn tất hoàn hảo. Ngày mai, lưới trời lồng lộng sẽ chính thức khép lại. Hãy tự tin lên, cô An. Công lý sẽ được thực thi và sự thật sẽ sáng tỏ hoàn toàn trước toàn bộ dư luận.""

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...