Chương 1: Người vợ không nhớ chồng

Sáng thứ hai sau tai nạn, ánh đèn hành lang Cố gia lạnh như một lời nhắc: mọi thứ đều im lặng khác thường. Tôi mở mắt, giả bộ lúng túng, giọng khàn khàn hỏi: "Chúng ta... quen nhau sao?" Cố tổng gật đầu theo bản năng, khuôn mặt không thay đổi, mắt anh thản nhiên như người đọc một kịch bản đã diễn nhiều lần. Tôi để điều đó qua tai, quan sát từng nét mặt khác thay vì tin vào lời anh.

Bữa cơm gia đình như buổi hòa nhạc vô thanh—mỗi người đều biết bài của mình, ai hát đúng nốt thì được khen, lỡ lời sẽ bị cắt lời. Mẹ chồng mỉm cười lễ độ, em chồng nép vào thế tự hào, giúp việc thì lảng tránh ánh mắt tôi. Chỉ có một người ngồi đối diện, tay ông siết chặt đôi đũa đến trắng bệch, hơi thở ngắt quãng, ánh mắt lảng tránh như sợ một ký ức nào đó bật lại. Khi tôi hỏi nhẹ, "Ông... ông có nhớ tôi trước đây không?", ông cụ đờ ra vài giây rồi lắp bắp: "Không... không nhớ rõ." Cái lúng túng ấy không giống sự vô tâm; nó chứa đựng sợ hãi và một nỗi lo có thể nuốt chửng cả tòa lâu đài.

Tôi rời bàn, đầu óc lăm le những mảnh ghép; ngoài cửa phòng làm việc của Cố tổng, một vệt da đen của da bọc da để lộ một góc thư mục da. Tôi khép cửa, cúi xuống, kéo nắp lên—bên trong, một tập hồ sơ da dập chữ: Hợp đồng hôn nhân - Cổ phần. Tôi không vội đọc trước mặt họ; tôi cần xem ai sẽ sợ nếu tôi nhớ lại mọi thứ. Tay tôi lạnh nhưng mắt thì sáng: sẽ không ai được phép áp đảo tôi nữa.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...