Chương 5: Dự án bị đánh cắp
Tin dự án bị công bố dưới tên em chồng đến như một cơn gió độc giữa phòng họp sáng thứ Hai; ánh đèn led lạnh lùng trên trần phản chiếu lớp men sành trên bàn, mùi trà oải hương của mẹ chồng thoảng đều như phán xét. Tần Nhược Lam đứng im, nghe lời bàn tán như dao lam, nhưng trong cổ họng chỉ có một cơn lạnh tỉnh táo: cô không la hét, không cầu xin, chỉ nhấc tay yêu cầu mở màn hình. Cô biết mình cần bằng chứng hơn cảm xúc để lật ngược thế cờ.
Máy chiếu bật lên một loạt file: nhật ký phiên bản, dấu thời gian của từng bản thảo, hash mã nguồn và ảnh chụp sổ tay phòng thí nghiệm có mực khô rõ ngày giờ. Nhược Lam giấu nụ cười lạnh: “Ý tưởng này là của tôi, và đây là bằng chứng.” Em chồng đỏ mặt, mẹ chồng cố nén, vài cổ đông cố gượng cười. Người quản lý truyền thông định can thiệp, cô dập tắt bằng cách đọc to dòng log cuối cùng — file gốc bị chuyển lên lúc 02:17 từ một địa chỉ nội bộ không nằm trong danh sách nhân sự đã được cấp quyền.
Cú đánh không chỉ khiến bài báo phải gỡ, mà còn hé lộ một chi tiết khiến phòng họp im bặt: địa chỉ đó trùng với máy chủ quản lý camera an ninh của tòa nhà. Nhược Lam nhìn thẳng vào Cố tổng rồi nói, giọng vừa trầm vừa quyết: “Không chỉ ý tưởng bị đánh cắp, có người đã can thiệp vào hệ thống. Tôi sẽ lần theo dấu vết.” Ánh mắt cô lạnh như thép, còn các cổ đông nhận ra rằng vụ việc đã vượt ra ngoài một cuộc giành sáng tác — và một mảnh ghép quan trọng đang chờ cô đào sâu.