Chương 3: Bữa cơm gia đình

Bàn ăn tròn của Cố gia sáng bóng dưới ánh đèn pha lê, mùi thức ăn pha lẫn hương hoa ngọc lan lặng lẽ bốc lên. Nhược Lam ngồi ở vị trí được sắp đặt, đặt trước mặt mỗi người một lá phiếu nhỏ và một bộ chip tượng trưng cho quyền lực — CEO, pháp chế, truyền thông, cổ đông thiểu số. Cô mỉm cười dịu dàng, giọng nhẹ như chỉ dẫn một trò chơi xã giao: "Chúng ta chơi phân quyền nhé, mỗi người chọn vị trí mình muốn đảm nhiệm nhất và nói lí do."

Trò chơi bắt đầu, lời nói như dao bén lộ ra từng tham vọng. Mẹ chồng cô lấy chip trung tâm, nói về "lòng trung thành với kỉ niệm" và khéo léo ca ngợi người đã khuất; em chồng cộc cằn cắt ngang, giơ chip pháp chế rồi tuyên bố: "Ý tưởng nghiên cứu kia là của em, cả dữ liệu lẫn bản thảo." Cố lão gia im lặng, tay run nhẹ khi đặt chip cổ đông lớn, mắt ông lóe lên cái gì đó như sợ hãi bị mất quyền. Cố tổng chỉ lảng tránh ánh mắt cô, không nói một lời — im lặng như một lựa chọn chiến lược.

Nhược Lam ghi chép từng câu, từng khoảng lặng; cô nắm chặt chiếc bút, không cần giấu giọng cười nhẹ khi mọi chuyện tuôn ra đúng như cô định. "Ai nói dối sẽ tự loại mình," cô nhắc, giọng lạnh nhưng trấn an, rồi âm thầm bật ghi âm trên điện thoại để lưu lại lời khai sống. Khi mọi người rời bàn, em chồng vẫn cằn nhằn về "công lao" của mình — một mảnh lời hớ hênh vừa đủ để cô chuẩn bị cho bước tranh cãi sắp tới.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...