Chương 4: Tình cũ trở về
Phòng khách của Cố gia im như tờ khi cửa mở, chỉ còn tiếng gót giày cao gõ trên sàn gỗ. Người phụ nữ bước vào với nụ cười đã quen thuộc trên báo chí — dáng người thanh thoát, ánh mắt tự tin như đã chiếm sẵn mọi vị trí trong phòng. Cố mẫu nhìn theo, môi mím lại, vẻ mãn nguyện rõ ràng; mọi ánh mắt nhà chồng đều chực chờ phản ứng của Nhược Lam. Cô đứng yên, giả vờ hoang mang, nhưng trong đầu đã xâu chuỗi từng mối quan hệ và động cơ.
"Cô là Vân Di phải không?" Nhược Lam mở lời, giọng mềm mà chắc, kéo đối phương vào trò đối thoại công khai trước mặt gia tộc. Vân Di hơi bất ngờ, nở nụ cười rạng rỡ, đáp lại: "Vâng, rất vui được gặp cô." Nhược Lam mỉm cười không ghen, nói thẳng: "Cố gia đang cần một gương mặt đại diện cho dòng sản phẩm mới, tôi mời cô làm đại diện thương hiệu. Công việc và điều khoản sẽ do chúng tôi soạn thảo, công khai minh bạch." Lời nói như một cái bẫy thưởng, khiến Cố mẫu càng thêm thích thú.
Bên trong, Nhược Lam biết mình đang đóng một vở kịch có lợi — ràng buộc Vân Di bằng hợp đồng công khai sẽ khiến cô ta khó lòng làm trò sau lưng mà không tự hủy danh tiếng. Cô còn chỉ đạo người trợ lý âm thầm chuẩn bị các điều khoản buộc phải có chữ ký và lịch trình xuất hiện công khai, mục đích là biến cô ta thành nhân chứng và đối tác, không chỉ là quân bài của Cố mẫu. Mọi động thái đều được tính toán để lộ ra ánh sáng hơn là che giấu.
Vân Di đồng ý, cười tươi trước đám người vây quanh, Cố mẫu vỗ tay mãn nguyện. Nhưng khi cô kéo vali rời đi, Nhược Lam bắt gặp trên bàn tiếp tân tờ thiệp mời in tên một sự kiện ra mắt dự án tuần sau — nơi mà ý tưởng nghiên cứu của cô có thể bị đem ra trình bày. Cô cúi xuống, ánh mắt lạnh lùng: kế hoạch đã đặt dấu chấm cho bước tiếp theo.