Chương 1: Bữa sáng hỗn loạn
Tiếng chén đũa va nhau như một dàn nhạc rối rít khi bữa sáng trong gia đình họ Vệ bắt đầu. Ba đứa trẻ bĩu môi, thì thầm, thi thoảng nhét một miếng bánh vào miệng như để trêu tức nhau; chủ nhân ngôi nhà — Vệ Khinh La — bước vào không một lời mắng, chỉ ngồi xuống, đặt mũi ly cà phê lên bàn và nhìn cả ba bằng đôi mắt lạnh nhưng không hung dữ. Căn phòng sáng bừng dưới ánh đèn pha lê, nhưng không che được cảm giác đấu đá âm thầm: trong hào môn, sự im lặng cũng là vũ khí.
"Từ hôm nay có quy tắc bữa sáng," cô nói, giọng dứt khoát. Khinh La đặt một tờ giấy đã ghi sẵn ba mục thưởng, ba mục phạt lên bàn; cô nhấn mạnh từng điều, yêu cầu bọn trẻ ký bằng dấu vân tay để biết đó là thỏa thuận chứ không phải lời răn đe. "Ai không tuân sẽ mất quyền xem tivi tối nay và phải rửa sạch cả bát đũa; ai giữ trật tự sẽ được chọn món tráng miệng và thêm 30 phút học vẽ." Một trong ba đứa cằn nhằn: "Cô không phải mẹ chúng tôi." Khinh La mỉm cười như không quan tâm, "Tôi không làm mẹ hiền. Tôi làm người lớn chịu trách nhiệm."
Cô phân định quyền lợi bằng những điều thiết thực, không bằng tình cảm: điểm thưởng quy đổi giờ đi chơi với tài xế, phạt là thêm việc bếp và bị trừ quyền gọi người phục vụ riêng. Khi cậu út cố nũng nịu, cô cho cậu lựa chọn: im lặng để ăn hoặc la hét và mất tráng miệng — cậu im ngay. Khinh La đóng dấu cái bảng bằng một con dấu nhỏ, tiếng kim loại vang lên như tuyên ngôn.
Trong lúc thu dọn, cô liếc điện thoại, thấy thông báo chuyển khoản lạ từ tài khoản học phí sang một tên tài khoản khác; dòng số khiến thái độ cô thay đổi — không la hét giữa bàn ăn nhưng ánh mắt đã đặt kế hoạch. "Đừng ai thử dùng tiền của các con," cô nói, và bữa sáng hỗn loạn chợt có trật tự như trước giờ họp âm mưu.