Chương 10: Đêm nhà họ Vệ sụp đổ
Đêm phủ một lớp mưa mỏng, đèn trong đại sảnh nhà họ Vệ như thấp xuống theo từng tiếng thì thầm. Hào môn xưa nay được giữ bằng sắc mặt và tiền bạc, nhưng tối nay sự yên lặng bị phá bằng những lá đơn, những chữ ký của các nhánh gia tộc được xếp ngăn nắp trên mặt bàn gỗ mun. Các đầu bếp, quản gia, một số bảo vệ — những người từng trung thành với tiếng gọi quyền lợi — lặng lẽ đứng về phía những chữ ký ấy; mấy người thân cận nhất của gia chủ cố gắng nói lớn để lấp đi tiếng giấy lật. Vệ Khinh La đứng nơi giữa, tay cầm biên bản tạm đình chỉ quyền hạn do Hội đồng gia tộc ban hành, mắt lạnh như thép nhưng giọng đều đặn: "Quyết nghị có hiệu lực ngay lập tức."
"Anh tưởng mình còn nắm quyền sao?" chồng cô gằn giọng, bước tới với vẻ muốn giành lại sân khấu cũ. Anh ta vung tay, nhưng lời nói lạc lõng giữa những ánh mắt đã chuyển hướng; một cậu chú họ lớn tuổi lên tiếng, đặt phong bì niêm phong xuống giữa bàn: "Ông nội đã ra lệnh, chúng ta không thể phớt lờ bằng chứng." Khinh La không cần làm ầm, cô chỉ ngồi xuống, mở phong bì để cho mọi người thấy bản sao sổ sách đã công khai; phía sau cô, ba đứa trẻ đứng thẳng, không khóc, không sợ — tấm lá chắn rõ ràng khiến người đàn ông đổ vỡ hơn cả.
Người trong nhà chia phe, tiếng thì thầm trở thành tiếng cãi vã, có người quay về phía Khinh La để hỏi về bước tiếp theo, có người lặng lẽ rút lui để giữ lợi ích. Dưới ánh đèn mờ, chồng cô đóng sầm cửa phòng làm việc, tay run cầm điện thoại; anh gọi cho một luật sư ở thành phố lớn và thì thầm: "Đêm chưa hết." Khinh La nghe được, cô nhắm mắt một khoảnh, rồi mở ra: "Chuẩn bị chứng cứ, đóng niêm phong phòng sổ, và cho ba đứa trẻ lên phòng an toàn. Sáng mai, mọi nhân chứng sẽ có mặt." Những câu lệnh đó như sợi dây kéo chặt lại hiện tại, đồng thời thả một mồi lửa cho những gì sẽ nổ ra vào ngày mai.