Chương 4: Cô em gái thiên tài

Trong thư phòng ngự lạnh của gia tộc, ánh nắng buổi chiều lọt qua rèm tạo thành những vệt sáng trên bàn gỗ cổ. Miên ngồi co rúm trên ghế bành, đôi tay nhỏ ôm chặt một chiếc máy tính bảng cũ và một thanh USB dán băng keo—mùi bột giấy và trà còn vương trong không khí. Vệ Khinh La bước vào, không cần lời trách móc, chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ khiến cô bé cúi gằm; nhưng thay vì mắng, Khinh La cất tiếng: "Đưa đây."

Miên dụi mặt, giọng nhỏ như sợ người lớn nghe thấy: "Con... con có sổ sách của công ty. Con không muốn phản bội cha, cô... con sợ mọi người sẽ nghĩ con cố ý hại mẹ." Nỗi sợ lấp lánh trong mắt cô bé khiến Khinh La thấy rõ thứ không phải lòng trung thành mà là một đứa trẻ bị kẹt giữa hai thế lực. Khinh La ngồi xuống, đặt tay lên bờ vai nhỏ xíu ấy, không thương hại mà chắc chắn: "Không gọi tên đó. Giữ sự thật là quyền tự vệ."

Khinh La cầm USB, mở vài file—hóa đơn rút ruột, công ty vỏ bọc, biên bản họp bị chỉnh sửa. Cô không thốt lên lời cảm thán, chỉ hỏi Miên từng câu cụ thể để xác minh tính giả thật, bảo cô bé mã hóa bản sao, in ra và giấu một bản trong hộp nhạc ở phòng Hạ An. "Cô sẽ không đem ra ánh sáng khi chưa có chứng cứ đầy đủ," Khinh La nói, giọng lạnh như lưỡi dao, "nhưng chúng ta cần nhân chứng. Hạ An sẽ đóng vai ngốc để nghe chuyện tầng hầm tối nay." Miên nhìn cô, nửa tin nửa sợ, nước mắt dâng lên nhưng có quyết tâm.

Trước khi rời đi, Khinh La nhét chiếc USB vào một bao thư bỏ vào chỗ bí mật trong tủ sách, rồi khóa lại bằng mật mã cô vừa đặt. Cô hiểu rõ: dữ liệu này vừa là mệnh lệnh, vừa là mìn hẹn giờ — khi cần, nó sẽ nổ tung trong cuộc họp mà cô đang chuẩn bị bước vào.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...