Chương 8: Gia chủ phản công
Phòng khách lớn của họ Vệ im như tờ khi luật sư đứng giữa, giọng lễ phép nhưng cứng như thép: "Ông Vệ đã nộp đơn yêu cầu tước quyền giám hộ của bà Vệ Khinh La." Vệ Khinh La ngẩng nhìn từng khuôn mặt—chồng cô ửng đỏ, ba đứa trẻ nép sau lưng bà vú—nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh, không rối. Cô không la hét, chỉ bước tới bàn, đặt một tập hồ sơ dày xuống, tiếng giấy như một lời thách thức trong phòng đầy quan sát. Trái tim bé nhỏ của cậu út đập mạnh, nhưng cậu giữ im lặng, mắt dán vào đôi bàn tay mẹ mới của mình.
Cô mở hồ sơ, giọng đều đặn: "Đây là sao kê chuyển tiền học và sinh hoạt của các cháu từ tài khoản công ty, chuyển vào một tài khoản mang tên cô Lê." Cô đưa ra bản sao sao kê ngân hàng, biên bản kiểm toán sơ bộ, và một file ghi âm có giọng người đàn ông ra lệnh chuyển quỹ. Cái gọi là 'vị gia chủ' lạ lùng bỗng mất dáng vẻ hùng hổ; những thông báo trường, hóa đơn chưa thanh toán và hình ảnh bàn ăn nghiêng ngả chứng minh anh ta không chỉ vô trách nhiệm mà còn thao túng tài sản. "Anh bỏ mặc bọn trẻ, anh ký tên trên những văn bản làm rỗng cổ phần, còn dồn tiền cho người tình," cô nói, từng chữ như đinh đóng vào lòng bàn tay của anh.
Luật sư của chồng định chen vào, nhưng Khinh La cầm lấy một chiếc USB bóng loáng từ tay cậu út và nhếch môi: "Tôi đã gửi đơn khiếu nại lên Ủy ban chứng khoán, và đây là bằng chứng cho bên điều tra." Câu nói kéo theo hơi thở nặng nề của phòng, và đằng sau ánh cửa, ba đứa trẻ trao nhau cái nháy mắt như đã thống nhất. Cuộc chiến không chỉ là giấy tờ; nó sẽ bước sang bước quyết liệt hơn — và bọn trẻ sẵn sàng không chỉ làm nhân chứng.