Chương 9: Ba đứa trẻ liên thủ
Ánh đèn hành lang lạnh lùng như ánh mắt những người trong ban hội đồng; Khinh La đứng sát cửa phòng kế toán, tay siết chặt danh sách cô tự biên soạn. Bà mẹ không phải mẫu mực quay mặt nhìn ba đứa trẻ đứng thành hàng: con cả nắm lấy chiếc ví nhôm, con gái nhỏ ôm laptop, thằng nhóc út bặm môi giả bộ buồn ngủ. "Nhớ nguyên tắc," cô thì thầm, giọng vừa mềm vừa sắc, "ai làm phần mình, không lùi bước."
Cậu cả mở đầu bằng hành động thô mà hiệu quả — đi qua bảo vệ như người nhà, nụ cười nghiêng nước nghiêng thành khiến gã bảo vệ suýt quên nghi ngờ. Khinh La không để anh chàng độc đoán trong gia tộc có cơ hội phản ứng; cô ra lệnh khô khốc: "Đóng camera phụ, cậu canh cửa." Cậu cả gật đầu, ném vào tay gã bảo vệ một ổ khóa giả, rồi bằng sức và kinh nghiệm đường phố kéo ngăn tủ sắt ra trả lại ổ cứng.
Trong phòng làm việc tối om, cô bé thiên tài chĩa ngón tay vào bàn phím như chỉ huy một dàn nhạc. Mã hóa lâu năm của kế toán gia đình lần lượt bị bóc tách, file ẩn hiện dần hiện lên: lệnh chuyển tiền, danh sách tài khoản của người tình, biên bản chuyền lợi. "Đã tìm thấy chuỗi chuyển khoản 0012-HT," cô thều thào nhưng mắt sáng rực, "tôi sẽ giải mã và xuất bản."
Vai trò của thằng út là chìa khóa: đóng giả ngây thơ, nó mon men vào phòng máy chủ, giả vờ hỏi một câu vô thưởng vô phạt về chuyện học bơi của cậu bé. Chủ nhân công ty, quá tin người, đã lỡ miệng nhắc mật khẩu giọng nói. Khinh La nhấn nút gửi. Tài liệu nhảy lên màn hình công cộng, sổ sách được gửi cho cổ đông và báo chí. Màn hình phòng Hội đồng nhấp nháy dòng đỏ: "GIA VỆ — NGHI VẤN THAO TÚNG TÀI SẢN" và chuông điện thoại của gia chủ bắt đầu reo vang.