Chương 1: Đuổi Cổ Ra Cổng

Vân Anh đứng sững trong phòng họp lớn của Long Gia, nơi ánh đèn pha lê chiếu sáng lung linh trên trần cao, nhưng trái tim cô chẳng nhận ra chút ấm áp nào. Không khí nặng nề của căn phòng tràn ngập mùi nước hoa đắt tiền và tiếng cười khẩy nhỏ to từ hội đồng quản trị. Cô cảm thấy như mình là một món hàng, bị đẩy tới bàn ký một cách không thương tiếc. Hàn Phong đứng ngay sau lưng cô. Anh không nói lời nào, gương mặt lạnh như băng, tay cầm bút nhưng không hề chạm vào giấy. Mọi hành vi của anh như một bản án câm lặng, đẩy Vân Anh vào việc phải tự mình ký tên trong run rẩy. Cô nhìn xuống tờ giấy hôn thư trước mặt, chữ "HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN" in đậm như muốn xoáy sâu vào mắt cô. Bàn tay nhỏ bé của cô run rẩy khi cầm bút, ngòi bút dường như nặng nề hơn bất kỳ thứ gì cô từng cầm. Từng đường nét trên tờ giấy như khắc sâu vào tâm trí cô, để lại những đường rạn nứt mà khó lòng nào có thể chữa lành. Khi nét bút cuối cùng hoàn tất, cảm giác như từng sợi dây ràng buộc quấn chặt lấy cô. "Đã xong," giọng giám đốc nhân sự vang lên, khô khan và đầy mệnh lệnh. Ông ta nhanh chóng thu bản sao lại, đóng một con dấu đỏ tươi lên mặt giấy, tuyên bố một cách lạnh lùng: "HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN – KHÔNG CÓ HIỆU LỰC PHÁP LÝ VỚI THỨ BA." Tiếng 'cộp' vang lên như một lời kết án không thể kháng cự. Ngay lập tức, một vị bảo vệ bước tới, ánh mắt sắc lạnh không để lọt bất kỳ ánh nhìn phản kháng nào từ Vân Anh. Ông ta ra hiệu cho cô rời khỏi phòng, trong khi ánh mắt tò mò và soi mói từ các nhân viên Long Gia không rời khỏi cô. Cô bước đi, đôi chân như nặng trĩu. Mỗi bước chân như đi trong cát lún, kéo dài vô tận. Cô không dám quay lại, nhưng cảm nhận rõ ràng những ánh đèn flash từ điện thoại nhấp nháy phía sau lưng. Ít nhất ba người đang chụp ảnh lén, ghi lại khoảnh khắc cô bước ra khỏi cuộc đời bình yên trước đây, bước vào một cuộc hôn nhân không hẹn trước, không tình, không mơ. Rời khỏi tòa nhà, gió lạnh thổi qua, Vân Anh khẽ siết chặt cánh tay mình, hít một hơi sâu, cố gắng xua đi cảm giác chông chênh. Cô biết, từ giờ trở đi, sẽ không có con đường nào trở lại. Cánh cổng lớn Long Gia đóng lại sau lưng, chặn đứng mọi lối quay về.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng