Vân Anh bước vào căn phòng kín, ánh sáng duy nhất phát ra từ chiếc đèn mờ trên bàn. Hàn Phong ngồi phía sau, không hề tỏ ra vội vàng hay khó chịu. Trên bàn là phong bì màu nâu mỏng tang, như một lời mời khám phá bí mật đen tối. Không có tiếng động nào khác ngoài tiếng đồng hồ tích tắc kéo dài. Vân Anh ngồi xuống, mắt dán chặt vào phong bì. Hàn Phong im lặng nhìn cô như thách thức sự can đảm. Cô mở phong bì, bên trong là 12 bức thư tay, những dòng chữ quen thuộc của mẹ cô nhảy múa trước mắt. "Giữ im lặng về cái chết của bác sĩ trưởng khoa Tim mạch..." Những từ ngữ này như vết dao cứa sâu vào tim. Cô nhận ra sự thật tàn khốc đằng sau mặt nạ bình yên của gia đình mình. Tay cô run lên, nhưng ánh mắt cô không rời khỏi Hàn Phong. Anh đẩy chiếc bút Montblanc sang bên, không nói một lời. Vân Anh hiểu ý, từng chút một, xé nhỏ từng bức thư. Mỗi lần nghe thấy tiếng rách, cô cảm giác như nỗi đau quá khứ đang tan biến, để lại chỗ cho sự quyết tâm mới. Khi lá thư cuối cùng rơi vào thùng rác kim loại, cô ngước nhìn Hàn Phong, ánh mắt kiên quyết. "Giờ em có quyền biết ai là bác sĩ đó chưa?" Giọng cô trầm nhưng đầy uy lực. Hàn Phong gật đầu, chuẩn bị đáp lại. Nhưng tiếng chuông điện thoại đột ngột cắt ngang. Anh lướt qua màn hình, đôi lông mày cau lại. Tin nhắn từ số lạ hiển thị: "Đừng để cô ấy tiếp cận hồ sơ bệnh án Khoa Tim. Họ đã đổi mã số bệnh nhân." Vân Anh cảm thấy một cơn lạnh lẽo tràn qua. Cô biết rằng việc truy tìm sự thật không hề dễ dàng, và sẽ có những kẻ không muốn cô tiến xa thêm. Nhưng giờ đây, cô đã có lý do để chiến đấu. Bước chân rời khỏi căn phòng gỗ, trong lòng cô chỉ còn duy nhất một ý chí: lật mở tất cả những dối trá đã chôn vùi bấy lâu.