Chương 1: Mỏ Đất Hiếm Và Cú Phản Bội

Bản Phúc, Bắc Yên, Sơn La, bốn giờ sáng.

Hoàng Minh Đạt nằm trong lều vải bạt giữa rừng già, mưa rừng xối xả.

Bên cạnh anh là hai mươi mẫu đá lõi khoan — kết quả của mũi khoan thăm dò thứ ba trăm bảy mươi tám.

Anh rọi đèn pin lên mẫu đá, tim đập dồn.

Hàm lượng neodymium ba phần trăm, cerium năm phần trăm, lanthanum bốn phần trăm — cao gấp ba lần ngưỡng khai thác thương mại.

Mỏ đất hiếm lớn nhất từng được phát hiện tại Đông Nam Á.

Đất hiếm — nguyên liệu không thể thiếu cho xe điện, điện thoại, vệ tinh, vũ khí — hiện do Trung Quốc kiểm soát chín mươi phần trăm sản lượng toàn cầu.

Mỏ này có thể thay đổi cán cân địa chính trị.

Đạt gọi cho Trần Quốc Vương, Giám đốc Công ty Khoáng sản Tây Bắc — người thuê anh làm kỹ sư thăm dò suốt mười năm.

"Anh Vương, em tìm thấy rồi!

Mỏ đất hiếm tại Bản Phúc, trữ lượng ước tính năm trăm nghìn tấn oxide, giá trị có thể lên đến mười nghìn tỷ đồng!"

Vương bay từ Hà Nội đến Sơn La ngay sáng hôm sau, cùng Phó GĐ Sở TNMT tỉnh Lý Hữu Phước — "người bạn thân" mà Vương luôn mang theo mỗi khi liên quan đến giấy phép khai thác.

Ba người đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống vùng mỏ, mưa đã tạnh, nắng sớm chiếu vàng rừng già.

Vương vỗ vai Đạt: "Giỏi lắm, em!

Mười năm không uổng!"

Hai tuần sau, Đạt nhận thông báo: giấy phép thăm dò mỏ Bản Phúc được cấp cho...

Công ty TNHH Phước Vương Minerals — công ty mới thành lập bởi Vương và Phước, không có tên Đạt.

"Anh Vương, em là người phát hiện mỏ!

Trong hợp đồng em ký, điều khoản 12 ghi rõ kỹ sư thăm dò được hưởng năm phần trăm quyền lợi khai thác!"

Vương cười nhạt: "Đạt ơi, hợp đồng đó ký với Công ty Khoáng sản Tây Bắc, không phải Phước Vương Minerals.

Đây là công ty mới, hợp đồng cũ không áp dụng."

"Anh lập công ty mới chỉ để xóa hợp đồng của em?"

"Kinh doanh là kinh doanh, Đạt.

Em là kỹ sư giỏi, nhưng em không hiểu luật chơi."

Vương ném phong bì trên bàn — bốn mươi triệu đồng.

"Tiền công mười năm.

Nhận rồi đi."

Đêm đó, xe Đạt bị chặn ở cổng vùng mỏ bởi nhóm bảo vệ Phước Vương.

Anh bị tống ra khỏi khu vực, hành lý ném xuống đường, giữa mưa rừng Tây Bắc lạnh buốt.

Đạt đứng bên đường, mưa xối lên lưng, tay siết chặt cuốn sổ thăm dò — cuốn sổ chứa mười năm dữ liệu khoan, bản đồ địa chất, và phân tích khoáng vật mà không ai sao chép được vì ở trong đầu anh.

"Vương, mày cướp một mỏ.

Nhưng Tây Bắc không chỉ có một mỏ."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...