Chương 2: Bản Đồ Địa Chất Cổ

Đạt trở về Hà Nội, ở nhờ nhà mẹ già tại phố Hàng Bạc.

Mẹ anh, bà Hoàng Thị Mai, bảy mươi tuổi, bán phở sáng ở đầu ngõ.

Một đêm, Đạt lục tìm trong kho đồ cũ của ông nội — Hoàng Văn Khánh, kỹ sư địa chất tốt nghiệp Đại học Mỏ Paris năm 1952, một trong những nhà địa chất đầu tiên của Việt Nam.

Trong chiếc rương gỗ phủ bụi, Đạt tìm thấy: một bản đồ địa chất vẽ tay trên giấy da, niên đại 1954, ghi chú bằng tiếng Pháp và tiếng Việt.

Bản đồ chi tiết vùng Tây Bắc, đánh dấu bảy vị trí "anomalie géochimique" — bất thường địa hóa.

Bản Phúc — mỏ mà Đạt vừa bị cướp — là vị trí số ba trên bản đồ.

Nhưng vị trí số một — được ông nội đánh dấu bằng ngôi sao đỏ và dòng chữ "gisement exceptionnel" (mỏ đặc biệt) — nằm ở một thung lũng hẻo lánh tại Mường La, cách Bản Phúc năm mươi cây số về phía bắc.

Nếu ông nội đúng, mỏ ở Mường La có thể lớn hơn Bản Phúc nhiều lần.

Đạt cần tiền để thăm dò.

Anh tìm đến Nguyễn Phương Dung, bốn mươi tuổi, CEO của một startup khoáng sản xanh, người mà anh quen tại một hội thảo ngành mỏ.

Dung nghe kế hoạch, xem bản đồ cổ, và quyết định trong mười phút: "Tôi đầu tư năm tỷ cho thăm dò.

Nếu mỏ có thật, chúng ta fifty-fifty."

Đạt khoanh vùng mỏ Mường La, nộp hồ sơ xin giấy phép thăm dò.

Phước ở Sở TNMT tìm mọi cách cản — nhưng mỏ Mường La thuộc tỉnh Lai Châu, ngoài quyền hạn của Phước tại Sơn La.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...